-‘๑’- forum A2 -‘๑’-
-‘๑’- -‘๑’- -‘๑’- -‘๑’- -‘๑’- -‘๑’- -‘๑’- -‘๑’- -‘๑’- -‘๑’- -‘๑’- -‘๑’- -‘๑’-
>> Đăng nhập : Bạn đã có tài khoản ở forum click vào để gõ ID và password.
>> Đăng ký : Bạn chưa có tài khoản ở forum, đăng ký 1 tài khoản để tham gia thảo luận.
===========================================

-‘๑’- forum A2 -‘๑’-


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 

 

 Pé Bi !!! AnH Đã vỀ ...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Sat Jun 26, 2010 10:26 am

avatar
vampire
chủ tịch hội đồng quản trị
chủ tịch hội đồng quản trị

Hiện đang:

Nữ
Tổng số bài gửi : 1579
Join date : 24/05/2009
Age : 23
Đến từ : T$/K$/4/$_22/1/2/4/A2G

Bài gửiTiêu đề: Pé Bi !!! AnH Đã vỀ ...

 
Cách đây 10 năm .


Hoàng_cậu nhóc 7 tuổi và Mi Linh cô pé 6 tuổi :


- Anh Ken ! Bỏ Bi ở lại mờ đi hả ? _ Giọng cô pé vang lên , đôi mắt long lanh như sắp khóc .


-
Anh Kem đi có chút xíu ồi về hà . Ken hem bỏ pé Bi dể xương đâu _ Hoàng
vuốt vuốt mái tóc của cô pé , ra vẻ người nhớn lắm , tuy trong lòng
nhóc lúc này cũng rất buồn .



Tiển
Hoàng ra sân bay , Linh nước mắt ngắn dài đòi đi theo . Nhưng làm sao
mà đi chung được khi cô chỉ là con của một nàng hầu trong gia đình của
Hoàng .



- Pé Bi đừng khóc , xí qá à ! Cười cái để anh Ken nhìn nào !


- Bi ... cười hông ... có được ... người ta đang ... buồn mờ !_Linh thút thít khóc .


- Thôi , đừng buồn mà ! Bi chờ anh nha . Ít bữa nữa anh Ken về sẽ để Bi làm " cô dâu " của anh Ken .


- Thiệt hem ???_ đôi mắt cô pé sang lên có vẻ vui lắm _ Anh Ken nhớ đó nhá , móc nghéo " ăn thề " nàk .



cả 2 nhóc nghéo tay nhau . Ôm nhẹ Linh vào lòng rồi Hoàng thêo cha mẹ
ra phi trường . Lâu lâu nhìn lại thấy Linh vừa chùi nước mắt vừa vẫy
vẫy ,cậu bé nắm chặt tay , quyết tâm về một điều gì đó .



------------------------------


Thời gian qả trôi qa thật mau , thấm thoát đã 10 năm lặng lẽ trôi .



Bi ngày nào khóc nhè vì nhớ anh Ken giờ đã trở thành một thiếu nữ 16
trăng tròn xinh đẹp và đáng yêu . Linh vẫn luôn khắc sâu trong trái tim
mình lời hứa giữa cô và Hoàng ngày còn pé .



Đã
lâu không gặp , Linh nghĩ chắc Anh Ken của mình giờ cũng đã nhớn lắm
rồi . Hôm nay cô sửa soạn thật đẹp để đi đến sân bay bởi Hoàng cùng cha
mẹ của mình sẽ đáp chuyến bay vào chiều nay . Lòng Linh vui lắm , hạnh
phúc lắm .



Được
mẹ giao đi đón ông bà chủ và Hoàng . Linh phóng chiếc Inova như bay kẻo
sợ trể . Vì háo hức qá nên cô đến sớm những 2 tiếng . Đến lúc 2h mà mãi
4h máy bay mới hạ cánh .Khấp khởi trong lòng , Linh tìm ông bà chủ
trong những người đi ra . Kia rồi , Linh có thể nhận ra ngay vì họ vẫn
chẳng thay đổi tẹo nào , vẫn sang trọng và quí phái như 10 năm trước .
Vậy là ... người đi cùng với ông bà chính là Hoàng , mắt Linh hok thể
tin được bởi Hoành qá khác ngày trước . Không còn là một cậu nhóc pé tí
ti , đôi mắt to tròn , nụ cười thơ ngây mà là một chàng trai cao to ,
có khuôn mặt quyến rũ và đôi mắt đẹp mê li , nói chung là rất hoàn hảo
.



Không kiềm nén được hạnh phúc , Linh chạy tới , vừa chạy vừa gọi :


- Anh Ken ! Anh Ken ! Bi nè !


Lao vào người Hoàng thì Hoàng né ra làm Linh té cái **i vì ôm " hụt " . Còn bàng hoàng thì đã nhận ngay câu nói :


Lâu
hok gặp đã quên hết nề nếp rồi hả ? Chủ , tớ mà làm như " đồng lứa "
vậy à ? còn " anh Ken , anh Ken " . Tôi tên Hoàng và cô phải gọi tôi là
cậu chủ , rõ chưa ?



Linh trố mắt nhìn , ngạc nhiên đến kinh sợ . Nhìn đôi mắt ấy lạnh hết cả xương sống , Linh lắp bắp :


- Dạ ... dạ ... rõ .


- Tốt , xách cái valy và đưa xe đến đây nhanh . _ Nói rồi quay đi mất tiu .


Lịch bịch xách đồ lên xe . Linh chở ông , bà chủ và ... cậu chủ về nhà !


Tối
nay , nhà của ông , bà ( phải nói là căn biệt thự hạng nhất ) tổ chức
tiệc rất to . Bạn bè , người thân của ông , bà chủ và Hoàng đến rất
đông . Những cô bạn gái của Hoàng ăn mặc rất chi là " sexy girl " nhưng
do sống bên tây lâu quen rồi nên họ cảm thấy bình thường . Linh lúc này
đang ở trong phòng , không mún ra ngoài . Linh cảm thấy ghét Hoàng bây
giờ , ghét ghê gúm . Hoàng bây giwof phá hỏng mọi hình tượng tốt đẹp
cảu anh Ken ngày xưa , đã vậy lúc sáng còn cho cô " nhảy điệu nhảy ếch
con " . tức mún điên người . Linh đành đánh , đá , đập vào con thú nhồi
bông . Đang trút giận thì bổng có tiếng đập cửa . mở cửa ra thì khuôn
mặt " khó ưa " chình ình trước cô :


- Cô đưa bạn tôi đến Toilet !


Linh chua kịp trả lời thì đã thấy Hoàn ngó ra ngoài :


- Elly . AliNal vào đây , Osin nhà Hoàng sẽ dẫn 2 bạn đến đó .


Tức
sôi máu , " Osin " . dám nói Linh là osin trong khi mẹ cô giờ đã là
quản gia cảu nhà này . Nuốt cục tức , Linh cắn răng dẫn 2 bà thiếu ***
này đến WC . Vì dù mẹ cô có là quản gia hay quản gì đi nữa cùng không
thể to hơn cậu chủ nhỏ của căn biệt thự này .

-----------------------------

Xong
việc , Linh vào phòng tắt điện , cô chẳng muốn ai quấy rầy mình lúc này
nữa , tất cả mọi công việc đã được mẹ cô và các chị ngoài kia làm hết
rồi , Linh cảm Hoàng bây giờ như một con người mà cô chưa bao giờ từng
gặp qua , không phải là anh Ken của cô lúc xưa nữa mà là một câu công
tử bột ỷ thế gia đình mình . Cô cảm thấy mình đúng điên khi chờ đợi một
người như hắn suốt mười năm trời , và còn tin rằng sau này sẽ làm cô
dâu của hắn nữa . Với những suy nghĩ bực tức đó Linh thiếp đi từ khi
nào và cũng chẳng hề hay biết có người đang nhẹ vuốt mái tóc mình .

Tiếng
chiếc đồng hồ ồn ào đã đánh thức Linh , cô đi xuống nhà vệ sinh với đôi
mắt lờ đờ và khuôn mặt ngái ngủ . Vào phòng , cô thấy cái gì lấp ló
trước mặt , nheo mắt lại để nhìn rõ hơn thì :


- Á á á á á ...


lao ra khỏi phòng . Trứoc mặt cô lúc nảy là một " hình khỏa thân biết
cử động : và rỏ hơn chính là Hoàng . Tim cô giờ như đang chạy maratong
với khuôn mặt thì đỏ gây ( như quả cà chua ý ^^) . Thì Hoàng đẩy cửa đi
ra làm cô suýt lộn nhào . Vừa đi anh vừa bắn cho cô cái nhìn tựa tnagr
băng đâm thũng thuyền Titanic ^^ .


- Đồ con gái vô ý vô tứ .

Vừa
đánh răng , vừa nghĩ lại cô càng thấy tức , tai anh ta hok chịu chốt
cửa chứ có phải tại cô đâu đã vậy còn nói cô vô ý vô tứ nữa chứ : " anh
tưởng anh đẹp lắm chắc , xí òm " ( đúng là dối long ) . Mà thôi mặc kệ
, giờ cô phải đến trường rồi , ít nhất cũng không phải **ng mặt anh ta
24/24 . Vậy là quá happ y rồi . Vừa chạy trên chiếc xe đạp cô vừa hát
những bài hát không rõ nguồn gốc mà lòng thì vui cực kì bởi cô cảm thấy
mình thật hạnh phúc khi được đến trường mà .


Vào
cổng trường Lnih thấy một đám đông toàn con gái bu lại phía kia , cô
cũng tò mò muốn xem đó là thứ gì mà thu hút lũ con gái thế nhưng thời
gian không cho phép khi cô còn cả mớ bài tập chưa được xử lí . Linh
đành cất xe rồi chạy như bay lên phòng " giải quyết " chúng . Bài tập
sắp xong thì đã nghe tiếng của bọn con gái lớp cô , chúng tự nhiên lại
có những thái độ rất buồn cười , đứa thì nắm chặt 2 tay vào nhau mơ
mộng , đứa thì ôm tim và nói nào đâu là " Ôi ! Sao mà anh ý đẹp dzai
thế nhỉ " , nào là " Ước rì anh ý là của mình " túm lại toàn khùng
khùng cả , Linh không biết ông nào lại làm cho con gái trường cô say
như điếu đổ như vậy . Vừa thấy Linh , Quyên ( bạn thân ) đã nhảy bổ vào
lớp :


-
Linh ! Mày biết tin nào chưa ...lớp 11B1 vừa có 1 anh học sinh mới
chuyển trường dể thương lắm , tao nhầm , phải nói là đẹp trai cực kì .


- Ông nào có phước được lọt vào mắt xanh của mày thế nhỉ ? _ Vừa làm bài cuối cùng Linh vừa nói đùa .

Bổng tiếng la hét của bọn con gái vang lên , Quyên lắp bắp :

- Mày ơi ... anh ... anh ý kìa ... anh ý đang nhìn về phía bọn mình

Linh
ngước lên thì ... rớt cả cây bút , không thể tin được , Hoàng chính là
người làm cho bọn con gái trường cô bản tán nảy giờ . Đúng là tránh quả
dưa gặp quả dừa .


- Cô theo tôi .

Hoàng
nói cứ như là ra lệnh . Nhưng dù hok muốn thì Linh cũng phải vác cái
chân nặng như chì của mình theo Hoang . Đến sân thượng ( tầng 5 )


- Từ nay tôi sẽ học ở trường này và nhiện vụ của cô là phải phục vụ tôi 24/24 nghe rõ chưa ?

-
Này ! Anh đừng nói cái giọng như ra lệnh đấy nhé . Thứ nhất mẹ tôi đã
là quản gia của nhà và tôi là con gái của quản gia chứ không phải một
nàng hầu , thứ 2 tôi chẳng có nhiệm vụ gì phải phục tùng anh cả và ...


Chẳng chịu để Linh nói hết , Hoàng đã chặn họng


-
Thứ nhất mẹ cô là quản gia trong nhà tôi nhưng công việc chẳng khác nào
một cô hầu , chẳng qua là được tôn trọng hơn thôi . Thứ 2 , mẹ cô đã
nói với tôi rằng tôi có thể sai bảo cô bất cứ khi nào tôi muốn . Và thứ
3 ...

Nói đến đây thì Hoàng chìa bàn tay mình ra và trong tay
anh ta là một bức ảnh . Linh nhìn , há hốc miệng . không thể tin được ,
đó chính là bức hình hìu nhỏ của cô trong tư thế tồng ngỗng ( 1,5t ^^) .


-
Cô thấy đấy , nếu cả trường mà thấy cái thứ này thì sao nhỉ ? Một con
người như cô sẽ ra sao ? Tôi không nói nhiều nữa , nếu cô còn nói với
tôi bằng cái giọng chanh chua ấy thì mọi hậu quả cô tự gánh lấy đấy nhé
.


Nói xong Hoàng đi một mạch
để Linh đứng đó với khuôn mặt " thãm không chịu nổi " . Tức điên không
cơ chứ , cô không ngờ một con người lúc xưa tốt tựa thiên thần thì giờ
đây đã trở thành một con ác quỷ mặt lạnh . Linh hối hận vì đã từng nuôi
cái ảo mộng điên rồ đó , cô rõ ấm đầu khi đã từng nghĩ sau này sẽ làm
vợ hắn . Ngồi suốt buổi trên sân thượng , Linh thả hồn theo mây gió ,
nghĩ đến chuyện khi mình còn bé tí ti . Lúc đó Linh là một cô cháu cưng
của tập đoàn lớn nhất SG . Nhừng chỉ sau một đêm , tất cả sụp đổ , công
ti phá sản , nhà cửa , tiền bạc , sự nghiệp đều mất trắng . ÔNg cô lâm
bệnh qua đời , gia đình cô bị đẩy vào đường cùng . Cha của cô vì quá
ngán ngẫm cuộc đời trắng đen , ông đã tự tử . Bàng hoàng trước cái chết
của chồng , mẹ cô vô cùng đau đớn , cuộc đời đối với bà đã đặt dấu chấm
hết . Đến khi bà quyết định từ bỏ thế gian thì ... bà thấy thương đứa
con bé bỏng của mình , bé Bi còn quá nhỏ , chỉ 5t mà đã phải chịu đựng
nỗi đau quá lớn này , đôi mắt thơ ngây trong sáng của cô bé giờ đây
đượm nỗi buồn và sợ hãi . Mẹ cô , vì thương con nên đã từ 1 cô tiểu thư
danh giá giờ phải làm người hầu cho một thương gia giàu có .




_________________
..::ღ♥️khY kẢm thẾi rẰg mỲk hÔk thỂ♥️ღ::..
..::ღ♥️hÃy qAy đẦu đỂ chỶ mỘt ngưỜy đAu♥️ღ::.
..::ღ♥️khY kẢm thẾi rẰg hÔk thỂ kOá nhAu♥️ღ::..
..::ღXyn nhẮm mẮt đỂ khOé mY đỪg ưỚt♥️ღ::..


Sat Jun 26, 2010 10:27 am

avatar
vampire
chủ tịch hội đồng quản trị
chủ tịch hội đồng quản trị

Hiện đang:

Nữ
Tổng số bài gửi : 1579
Join date : 24/05/2009
Age : 23
Đến từ : T$/K$/4/$_22/1/2/4/A2G

Bài gửiTiêu đề: Re: Pé Bi !!! AnH Đã vỀ ...

 
Khi mới đến , cô không làm
gì ngoài việc ở trong phòng đợi mẹ , Linh cảm thấy giờ thế giới bên
ngoài , sợ cả con người . Đến một ngày , đang ở trong phòng đợi mẹ thì :


- Pé con ! Sao suốt ngày co ro trong phòng thế ?
Linh giậc mình . Thì ra đó là một cậu nhóc , cũng trạc trạc tuổi cô , nhìn vào phòng với sự tò mò và kì lạ .


- Ra đây chơi đi ! Buồn quá .

Nhóc ấy nói với đôi mắt sáng và nụ cười thật dể thương .

- Không ! Không đi ! _ Linh lạnh lùng đáp

Bất
chấp câu trả lời của Linh , Hoàng chạy thẳng vào phòng lôi bằng được cô
ra ngoài . Đến sân chơi dành cho trẻ con , Hoàng chơi đủ thứ trò còn
Linh chỉ nhìn theo và cười . Hoàng tuy còn bé nhưng suy nghĩ của cậu
lại lớn hơn so với tuổi của mình . Trong một lần tình cờ , Hoàng
đã nghe được cuộc nói chuyện của ba mẹ mình về hoàn cảnh của gia đình
Linh , từ đó , Hoàng cố tiếp cận Linh hơn , mong sao phần nào có thể
giúp cô quên đi nổi đau lớn này .


- Nè ! Cho pé một cây kem á ! _ Hoàng chìa cây kem mời Linh .

Vì thích ăn kem nên Linh nhận :

- Cảm ơn anh .

Ngồi cạnh Linh , Hoàng nhìn cô bé và hỏi :

- Bé buồn à ?

Đột nhiên Linh ngừng ăn , nói " uhm " mà như có cái gfi đó chặn ngay cuốn họng .

- Papa và ông nội đã bỏ Bi và mama Bi đi rồi .
Vừa
nói Linh vừa nhìn Hoàng , đôi mắt đẫm ướt , nỗi buồn hiện rõ trên khuôn
mặt nhỏ nhắn , trắng hồng với những giọt nước mắt ứa đọng trên khóe mi
.


- Bi và mama nhớ ông và papa lắm .

Cây kem của 2 đưa tan chảy vào lúc nào không biết. Hoàng dùng tay không cầm kem ôm nhẹ cô bé vào lòng , thì thầm nói :

- Bi đừng buồn nữa ! từ nay đã có anh Ken bên cạnh Bi rồi ! Anh sẽ chăm sóc và bảo vệ mama và Bi thay cho ông nội và papa nha .

Sau
câu nói đó cả 2 đã trở thành anh em thân thiết của nhau . Linh hok bao
giờ bị bắt nạt hay trêu chọc . Hoàng luôn bảo vệ và che chở cho cô cho
đến ngày cậu cùng gia đình ra nước ngoài .

Hoàng trong quá khứ
thật đáng yêu , thật mạnh mẽ và thật rất yêu thương cô . Còn Hoàng của
hiện tại thì ... Không ! Linh không tin Hoàng đã thay đổi . Chắc chắn
anh còn thương yêu cô . Và một lí do nào đó anh không nói ra được .


Hy vọng chợt lóe lên trong đầu Linh . Trời đã xế chiều , Linh đứng dậy hít 1 hơi dài và nói thật to :

- TRỜI HÔM NAY ĐẸP THẬT !!!
Linh
tung ta tung tăng xuống lấy cặp , giờ đã tan trường Linh nghĩ rắng chắc
chỉ còn mình cô ở đây . Bước vào lấy cặp xog , tính đi về thì cô thấy
bên kia dãy phòng đối diện còn bóng người , sự tò mò lôi co sang bên đó
. Nhìn vào , dù có ở đằng sau thì cô vẫn nhận ra được đó chính là Hoàng
:

- Sao anh chưa về ? _ Cô buột miệng hỏi .

Hoàng quay lại và sau một lúc cất những quyển gì gì đó trên bàn , cậu trở lại với sự lạnh lùng :

- Tôi mới học xong .

- Vậy anh tính đi ... bộ về à ???

- Điên chắc ! Cô chở tôi về , tôi quên dặn bác Văn đến đón rồi .

- Gì ??? Tôi chở anh á ? Anh nhầm không ? Tôi đi xe đạp mà . _ Linh nhìn " trăn trối " .

- Không nhầm nhiếc gì hết . Cô lấy xe lẹ lên , tôi đói bụng muốn chết rồi .

Chợt nhớ những gì mình vừa nghĩ đến trên sân thượng , cô đưa tay như chào " thủ tướng " :

- Yeser !!!

Rồi chạy vút đi lấy xe , khác với tưởng tượng của Hoàng , cậu cứ nghĩ rằng cô sẽ nhăn nhó , lầm bầm chứ .

- Cô dưa xe đây tôi chở cho !

Chưa kịp để Linh nói gì thêm , Hoàng giậc lấy chiếc xe từ tay Linh .

- Cô mà hok lên thì tôi về trước đấy nhé !

Trên đường về :

- Sao anh lại chở tôi ?

- Vì tôi không muốn người ta nhìn vào bảo đồ ỏng ẹo bắt con gái chở .

Linh đang cười khúc khích thì Hoàng tiếp :

- Đừng vội mừng , bắt đầu từ mai cô sẽ bắt đầu nghe theo lệnh tôi 24/24 đó . Mà cô có di động không ?

- Không ! mama hông cho mua vì tốn tiến . Hay anh qua nói rồi tôi sẽ làm .

- Không rảnh !

Hoàng trả lời gọn lõn , để Linh tiu nghĩu phía sau .

---------------------------------------

<< Hum nay là ngày thứ 2 anh Ken về VN .
Sao
vậy nhỉ ? Mình tưởng sẽ vui lắm cơ . Anh Ken bị sao á . Chẳng lẽ anh
Ken quên mình thật , hay ... sao 10 năm xa cách tính của anh Ken đã
khác .

Bùn thiệt ! Mình nên làm sao đây , hay là anh Ken có
chuyện khó nói với mình đâm ra khó tính nhỉ? Chậc ! Hông biết phải làm
sao nữa . Hay giờ mình " thân phận thấp kém nên anh ý không mún chơi
với mình như hồi bé " .

Hông ! không thể như thế , lúc trước anh
ý thương mình lắm cơ mà . Mình không tin anh ý thay đổi . Mình sẽ tiếp
cận anh ý , hoặc làm anh ý thương mình như hùi trước kìa . Tại mình còn
thương anh ý lắm mờ . Hix , ... bùn , ước gì đây chỉ là ác mộng thôi
nhỉ , giống phim Hàn ý. hì hì .....>>

Đang hí hoáy vít nhật kí thì một " luồng gió lạnh thổi sau lưng " và giọng nói " băng giá " phát ra :

- Này ! Cô đang làm gì mà cặm cụi thế hả ?

Linh giậc mình , cô đóng quyển nhật kí cái rụp , quay lại làm mặt " ngố "

- Đâu ... đâu có gì đâu .

-
Nè ! Tôi cho cô đó để tiện bề liên lạc . Mà tuyệt đối không được cho ai
số nha chưa . Chỉ dùng để liên lạc giữa cô và tôi thôi .

Nói
xong đi một lèo vậy đó =.=' . Linh đi đến chiếc giường . Hoàng tặng cô
một chiếc điẹn thoại màu trắng , thật xinh và rất hiện đại . Chắc hẳn
mắc tiền lắm . Sao anh lại mua cho cô cái điện thoại mặc tiền như vậy .
Linh cười mĩm , cô nghĩ anh còn thương cô thật , và biết rõ sở thích
của cô , cô thích màu trắng mà . Linh đem niềm vui này vào giấc ngủ .

-------------------------------------

Mở
mắt dậy , Linh hoảng hồn vì mình dậy quá muộn , cô lật đật thay đồ rồi
ba chân 4 cẳng lây xe đạp chạy đến trường . May quá , cô vừa qua cổng
thì tiếng trống vang lên , nếu lúc nảy mà cô chậm chân một lúc thôi thì
đã ở ngoài rồi . Trường Linh rất nghiêm khắc và lí do đó chính là do
trường cô là trường danh tiếng nhất Sg . LÀ ngôi trường mà cô đã ao ước
và phải học cật lực lắm mới vào được ( vậy mà hôm qa có người chê ^^ )
nên Linh rất tự hào được học trong trường này .

Đang chăm chú
lắng nghe cô giảng thfi điện thoại trong túi quần Linh rung lên từng
hồi . Lúc sáng trước khi đi cô đã tắt chuông Linh đã tắt chuông . Hôm
nay quả là may mắn đối với cô .

<< Giải lao , mua đồ ăn đem lên sân thượng F11 cho tôi , chậm quá 10p là cô toi >>

Tin nhắn đầu tiên mà đáng ghét thế đấy .
Bắt người ta mun đồ ăn mờ đợi 10p hẻm nỗi .

Tùng ! Tùng ! Tùng !

Chỉ
chờ có thế , Linh tức tốc chạy như bay xuống căn tin mua nhanh kẻo "
chen không kịp " rồi chạy lên sân thượng . Vừa cầm đồ ăn , vừa nước
uống , Linh cảm giác chân minh là một thanh chì nặng trịch . Lếch được
lên sân thượng mà mồ hôi cô ướt hết cả áo ( 5 tầng chứ phải ít đâu ) .

- Hộc ... hộc ... đồ ăn ... của anh ... nè.. _ Nói mờ thở hông ra hơi lun ( khổ thân =.=' )

- May cho cô đó , nếu chậm nữa giây nữa thôi thfi cô thành người nỗi tiéng rồi .

Vừa ngồi xuống , Hoàng lại làm cô giậc mình bằng tiếng hét muốn lũng màng nhỉ .

- NÀY ! Sao cô lại mua đồ ăn có chất chất béo cho tôi vậy hả ?

- Sao tôi biết được , anh có nói cho tôi biết anh hok ăn được đồ ăn có chất béo đâu .

Hoàng chụp lấy đồ ăn trên tay Linh .

- Vậy cô ăn đồ ăn của tôi còn tôi ăn đồ ăn của cô . _ Vừa nói vừa sực .

- Nhưng ... nhưng tôi củng không ăn được _ Mặt thộn ra một cục .

- Ráng chịu .

Linh đành cầm chai nước uống cho đở đói _ Xong rồi cô nói .

- Anh ăn no chưa ?

- Rồi ! Sao ?

- Tôi xuống nha . Tôi vào lớp ngủ một chút . Còn một tiếng nữa là vào học rồi .

[
Mình nói rõ ở đây một chút nha. Trường của Lnih bắt đầu học từ 8h sáng
cho đến 4h chiều và được giải lao vào 11h30 cho đến 1h . Nói thế cho
các bạn khỏi thắc mắc ]

- Đứng lại đó ! Ai cho cô đi mà đi hả . Lại đây !

Mặt Linh méo xệch nhưng cũng phải tới .

- Ngồi xuống . _ ra lệnh thế đếy

- Thì ngồi .

- Duỗi thẳng chân ra ( làm gì thế không biết )

- Thì duỗi .

Và cuối cùng đó là ... Hoàng gối đầu trên đùi Linh . Chậc , Linh ú ớ vài tiếng rồi cũng thôi .

Vừa
đặt đàu xuống mà Hoàng đã ngủ rồi . Linh thì không ngủ được , ngồi kiểu
đó mà ngủ được mới lạ . Khẻ nhìn khuôn mặt của Hoàng , khi cậu nhắm mắt
lại rồi thì cậu vẫn giống trước kia lắm . Tất cả như chưa có gì thay
đổi .

------------------------------------------

- Nè ! Anh làm chân tôi buốt rồi đấy ! Dậy đi sắp vào lớp rồi đấy .

Hoàng khẻ cựa người :

- Từ đi Bi , anh đang ngủ .

Rồi bổng như nhận ra mình nói cái gì đó . Hoàng giậc mình , ngồi bật dậy :

- Thôi , tôi xuống đây .

Linh
vẫn ngồi đó , câu nói đó như đập vào mặt Linh . câu nói đó cô nhớ là
câu nói mà lúc xưa cô thường xuyên nghe thấy khi chạy lên đánh thức
Hoàng vào mỗi buổi sáng . Chắc chắn Hoàng vẫn như lúc xưa , nhưng sao
anh lại tỏ ra lạnh lùng với cô nhỉ ? Linh băn khoăn mãi cho đến khi
tiếng trống trường dồn dập .

-------------------------------

Chiều đó Linh đi về một mình trên con đường quen thuộc , lòng cô vẫn còn vướng bận câu nói hồi nãy của Hoàng thì .

- Á á á ......

....... Rầm .......

Linh thấy sao ê ở mông quá , phải rồi " mình nó " lãnh " đạn " cho cả người của cô mà . Lò mò ngồi dậy thì :

- Có sao không em ???

Nhìn lên thì Linh thấy đó là một người con trai nét mặt hiền hiền , dáng người cũng cao lớn đang lo lắng cho mình .

- Dạ ... em không sao ạ .

- Tay em chảy máu rồi kìa ! đợi anh chút !

Nói
rồi người thanh niên kia chạy đi qua bên kia đường ghé vào tiệm thuốc .
Linh thì không chờ được bởi hôm nay ba mẹ của Hoàng và mẹ cô đi du lịch
hết rồi . Tối nay chỉ còn mình cô với Hoàng nên cô phải về sớm để nấu
đồ ăn . Lụi cụi tính xách xe về thì ... ôi thôi ... xe cô méo mó nhìn
thấy tội .

- Em , để anh bôi thuốc sát trùng đã .

Câu nói dịu dàng của người thanh niên khiến Linh nghe theo , như một đưa em nghe theo lời anh trai vậy .

- Nhà em xa đây không ? Xe em hư rồi , để anh chở em về nha .

- Dạ ... cảm ơn anh ạ .

Dắt xe đạp qua bên kia sửa xong 2 người đi về .

- Em tên gì ?

- Mi Linh ạ .

- Chà ... tên đẹp nhỉ , mặt cũng dể thương nữa chứ , hì .

- Dạ đâu có , em xấu nhất lớp á .

- Em học trường nào ?

- Dạ MRCR .

- Giỏi quá ta . Lúc trước anh cũng học ở đó , anh mới ra trường , sao hok gặp em nhỉ ?

- Em mới lớp 10 thôi ạ .

- Tới nhà em rồi .

Dừng xe , người thanh niên nói tiếp :

- Anh tên Sơn . Em học 10A mấy ?

- 10a1

- Uhm` ! Thôi anh về nhé . Hẹn gặp lại em , angel .

Sơn đi khuất bóng mà Linh vẫn nhìn theo , cô thấy người này sao mờ tốt thế .

Quay người tính vào nhà thì Linh giậc mình , Hoàng đang đứng trước thềm nhà nhìn cô mới cặp mắt lạnh người .

Linh cảm thấy cái nhìn đó làm cô lành lạnh sau gáy . Cúi gầm mặt , Linh lủi thủi vào trong .

- Sao giờ này cô mới về .


- Tôi ... tôi mới bị tung xe .

- Và hoàng tử tốt bụng đã đưa cô về tận nhà cơ à ! _ Hoàng nhìn Linh và nói giọng khinh miệt .

- Cô biết mấy giờ rồi không ? Cô muốn tôi chết đói à ?

- Không , chỉ tại tôi bị chảy máu nên anh ấy... mới khử trùng ... _ Linh ấp úng .

- Im đi ! Cô sướng quá nhỉ ? Đú đởn bên ngoài , còn bắt cậu chủ ở nhà chết đói à ?

Lúc này thì Linh không thể chịu nỗi nữa , cô tức đến nỗi nước mắt tràn cả ra :

-
Này ! Anh quá đáng vừa phải thôi chứ . Tôi bị tung xe , anh không hỏi
han thì thôi , sao lại chữi bới thậm tệ thế . Tôi " Đú đỡn" à ! Anh
hiểu thế nào về tôi mà anh dám xúc phạm tôi như vậy ? Anh hok giống lúc
xưa nữa , anh bây giờ chỉ là một cậu ấm mà thôi . TÔI GHÉT ANH .


Xong
rồi Linh chạy ù lên phòng . Cô đóng cửa lại và khóc . Khóc nhiều lắm .
Nhớ lúc xưa , khi Linh nhớ ba hoặc buồn cô khóc , người chùi nước mắt
cho cô chỉ có Hoàng . Vậy mà giờ đây cậu như một con người trái ngược ,
cao ngạo và khinh người . Linh khóc nhiều vì tức , vì buồn hoặc vì cô
quá thất vọng trước Hoàng .


Thời
gian trôi qua từ từ , để rồi khi Linh nghe tiếng " ọc ọc " trong bụng
mình phát ra . Linh đói rồi , nhìn đồng hồ đã 8h , cô nghĩ chắc Hoàng
cũng chưa ăn gì . Cô đi xuống nhà , định đi mua đồ ăn về cho 2 người ,
thấy ngoài sân Hoàng đang ngồi thãm cỏ , mặt nhìn lên trời xanh . Không
hiểu sao mọi tức tối , trách móc , giận hờn về Hoàng đều tan biến .
Trong bóng tối , chỉ thấy bóng của Hoàng , cô cảm nhận như cậu đang
chìm đắm trong bóng tối không lối thoát , như thấy được Hoàng đang đau
khổ , đang rất đau khổ , bóng của Hoàng như mang một nổi buồn không thể
chia sẽ cùng ai , như cậu đang tuyệt vọng .


Linh
nhìn một chút rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài . Trên đường đi , cô suy nghĩ
rất nhiều , cô nên tin vào những linh cảm của mình hay chấp nhận Hoàng
giờ là con người như vậy .


Về đến nhà . Cô múc cháo từ " cà mên " vào tô cho 2 đưa , cô nghĩ Hoàng đang trên phòng nên đem lên cho cậu .

Cốc!

- Vào đi !

kÉttttttt !

- Tôi nghĩ anh cũng đói rồi nên tôi mua đồ ăn cho anh . Tôi ... tôi để trên bàn nha .

Nói rồi Linh đi ra ngoài . Vừa bước tới cửa thì :

- Linh ! lúc nảy ... tôi xin lỗi . _ Hoàng nói thật nhỏ .

Linh
chỉ cười mĩm rồi ra ngoài . Cô thấy lòng mình thật thanh thản , và lại
lấy thêm một lí do để " biện minh " những lời không hay vừa nảy của
Hoàng << Chắc anh ấy lo cho mình ấy mà >> . Cô vui vẻ như
trước , tung ta tung tăng xuống nhà để " sực " tô cháo của mình .


-------------------------------------------------

Bên nhà Sơn :

<<
Cô bé hồi chiều sao cứ lờn vờn trong đầu mình vậy nhỉ ? Chậc ! Cô bé dể
thương thật, đôi mắt to , miệng trái đào , nhất là làn da , trắng ngần
, đã vậy còn hiền nữa chứ . Chẳng như mấy đứa con gái vây quanh mình .
Chẳng ai được như cô bé cả . Để coi 10A1 , chậc , mục tiêu lần này của
mình đây , baby , em đợi anh nha . >>


--------------------------------------

Sáng ra , bác Văn đèo cả 2 đến trường vì xe Linh còn đang bận " tân trang lại "

Vào lớp , cô cười nói rất rộn ràng làm bọn bạn cũng vui lây , tại Linh luôn là người đem lại niềm vui cho lớp mà .

Cứ
thế , mọi chuyện diễn ra tốt đẹp cho đến giờ giải lao . Vừa nghe tiếng
trống vang lên thì Linh tính mình sẽ bay xuống căn tin mua đồ ăn cho
Hoàng và cô thì Linh bị cô giáo gọi lại nói vài chuyện về hoạt động của
lớp , của trường trong vài ngày tới ( lớp trưởng mờ ) . Xong chuyện ,
cô vội nhắn tin là lên trể ít phút vì lí do vừa rồi cho Hoàng rồi bay
xuống căn tin gấp . Vừa đến nơi thì :


- Mi Linh .


quay lại , không chỉ mình cô mà tất cả đều quay lại . Đó là Sơn , người
mà ngày hôm qua đã vô tình va phải cô . Linh bước tới :


- Dạ ? Có chuyện gì không ạ ?

- Bộ quên anh rồi à _ Sơn hóm hỉnh .

- Dạ không ? Mà anh chờ em chút .

Nói xong Linh chạy vào mua đồ ăn rồi chạy thật nhanh lên sân thượng F11 .

- Nè ! đồ ăn của anh đó , giờ tôi có chuyện , tôi xuống trước .

Nói xong Linh lại phải " bay xuống " ( khổ thân )

- Hộc ... Dạ ... Anh tìm em ... có chuyện gì không ... ạ ? _ Linh thở dốc ( chạy kiểu đó mà không thở mới lạ )

- Em sao thế , có chuyện gì à ? _ Sơn vừa nói vừa lấy khăn lau mồ hôi cho Linh ( đúng kiểu một hoàng tử )

Mọi
người xung quanh nhìn Linh với một con mắt kì lạ . Đúng rồi , vì lần
lượt hết " hot boy " vừa vào trường để ý đến cô ( Hoàng ) Giờ còn cả
một đàn anh năm ngoái làm điếu đổ cả " tập đoàn " F10 F11 F12 ( tức là
3 khối ) đến tận trường để gặp Linh mà .


Về Linh , khi thấy " hành động " của Sơn , cô nhích người ra một chút rồi nói :

- Không có gì đâu ạ . Mà anh đến gặp em có chuyện gì không ạ ?

- Có chứ . Để đền bù hôm qua tung phải bé , đi với anh .

- Đi đâu ạ ? Mà đang giờ học , em không đi được đâu ạ _ Linh từ chối .

- Không sao đâu . Đi

Vừua
nói xong , Sơn tính nắm tay cô và chạy đi thì tay kia của Linh bị 1 bàn
tay khác rắn chắc giậc mạnh lại làm cô ngã vào lòng người đó .


- Anh tính dẫn " honey " của tôi đi đâu ?

<< Honey ?? >> . Linh mặt thộn ra . Hoàng và Sơn đối mặt nhau . Sát khí văng ra tứ phía .

- Cậu là gì của Linh ? _ Sơn hỏi , khuôn mặt giờ không giống nói chuyện với Linh ( ghê lắm ^^ )

- Anh không nghe tôi vừa nói gì à . HONEY . Đừng nói với tôi là anh không biết tiếng Anh nha . _ Hoàng mĩa mai .

- Vậy à _ Sơn kéo tay Linh về phía mình _ Vậy thì từ nay cô bé sẽ là " my baby " ( pé cưng của tôi ) , Ok ?

Lúc này thì Linh nhận ra rõ , Hoàng đáng sợ hơn bao giờ hết .

- Linh ! Qua bên này ! Nhanh .

Linh nghe theo lời Hoàng , Định qua bên đó thì bị Sơn níu lại :

- Cô bé sẽ không đi đâu hết !

Đến
lúc này dường như cơn giận dữ trong Hoàng toát ra cả bên ngoài . Cậu
đến cầm tay Linh giậc qua phía mình , còn Sơn thì kéo lại . Bây giờ
người không chịu nỗi là Linh , cô vùng ra khỏi 2 người con trai và nói
to :


- Hai người đang làm trò gì
thế hả ? Tính đóng kịch ở đây à ? Tôi không phải đồ chơi đâu nhé . Tôi
không phải thích nói " honey " là nói , thích làm " baby " thì làm đâu
. Đồ ... đồ mách .

Cô chạy thẳng lên phòng học sau khi chữi một trận ra trò.

Đợi Linh lên rồi Hoàng mới nói :

- Đừng có mà đụng đến người của tôi , không thì tôi không để yên đâu ?

-
Vậy cậu làm gì hả cậu nhóc ? Mà ai là người của cậu ? Tôi nghe không
nhầm thì lúc nảy cô bé không thừa nhận về việc ấy ? Mà đã không là của
cậu thì cậu chẳng có quyền gì mà phải ngăn cấm tôi cả .


Không
khí ngày một càng nặng nề ,đến lúc trường đánh trống thì cả 2 vẫn đứng
như tượng trừng trừng nhìn nhau . bạn của Hoàng kéo cậu ra :


- Thôi Hoàng ! Vào lớp rồi !

Hoàng :

- Tôi đã cảnh cáo anh rồi đó !

Rồi đi vào lớp .

----------------------------------------

- Linh ! Năm nay cậu may thật đấy !

- May gì ? _ Linh nói với gương mặt ủ rủ .

- Có cả 2 hoàng tử tranh nhau vì cậu , ôi ! cứ như hàn quốc ý , hí hí _ Ngân nói giọng mơ màng .

Linh
gục mặt xuống bàn , thế mà là may à ? Cô chẳng thấy mình may mắn xíu
nào . Hoàng thì nói vậy chỉ là để cô khỏi đi với Sơn , không nấu cơm
cho anh ta thôi ( nghỉ ngây thơ thấy sợ ) , còn Sơn ... người mới gặp
có một lần mà nói muốn cô làm " baby " của anh ta , Linh cũng chẳng
thích . Đã vậy giờ còn trở thành người nổi nhất trường nữa chứ . Thế
nào ngày mai đến trường cô cũng bị dòm ngó từ đầu trường đến cuối
trường cho coi , Cô cảm thấy mình như đang có thãm họa chứ may đâu mà
may không biết .


Điện thoại trong túi quần của Linh lại rung lên :

<< Chút nữa bác Văn tới , về tiện thể đi lấy xe của cô luôn . Và đừng bao giờ gặp lại tên kia nữa , NGHE CHƯA >>

Ghét , lúc nào cũng nói cái kiểu ra lệnh , cô bèn nhắn lại :

<<
Tôi thích gặp anh ta hay không là quyền của tôi , không liên quan đến
anh , anh đừng nói là anh kiểm soát luôn chuyện riêng tư của tôi
>>


<< Ok ! Cô cứ gặp đi , rồi chuyện như thế nào cô tự biết >>

Lúc
nào cũng đem chuyện bức ảnh ra hù dọa . Linh giờ cũng ít sợ chuyện đó
hơn lần đầu . Nhưng mà cô lại sợ cái đôi mắt sắc lạnh của Hoàng , nhìn
cứ như đôi mắt đó sắp làm đóng băng những gì mà nó nhìn qua .


TAN TRƯỜNG !

Linh
và Hoàng đi vào xe với biết bao nhiêu cặp mắt nhìn theo , Linh nghĩ
thầm << Hix , lỡ bọn ái mộ Hoàng biết mình và anh ta sống chung
trong 1 ngôi nhà thì sao nhỉ , chắc chúng phát điên và giết mình mất
~><~ >> . Lấy xe xong cả 2 đi về nhà . Và sao ? Đứng trước
ngôi biệt thự là một bóng người .


- Ơ ! Anh Sơn ? Sao anh lại đứng đây ? _ vừa bước xuống xe Linh đã phải thốt lên trong sự ngạc nhiên .

- Anh chờ em

Sơn cười và nụ cười chuẩn tắt ngấm sau khi thấy Hoàng bước xuống xe .

- À ! Lại có những kẻ rảnh hơi đứng trước nhà người ta rình mò cơ đấy _ Hoàng lại nói bằng cái giọng không được tử tế cho lắm .

- Cậu đến nhà Linh để làm gì ? _ Sơn lúc này đã không giử được bình tỉnh , mặt của anh ta biến sắc .

- Nhà Linh ????? Hahaha ! Hỏi cô ấy đi .

- Em ? Sao thằng nhóc đó lại tới nhà em ?

Mặt
của Linh lúc này đỏ gây . Một phần cô không biết nói sao , một phần tức
sự khinh thường của Hoàng , cô lại chạy thẳng vào nhà và không nói câu
nào .


Hoàng cũng ung dung vào theo , đang đi thì bị Sơn kéo lại đẩy ra :

- Mày vào nhà Linh làm gì ?

- Mày điên à ! Đây là nhà tao .

- Nhà mày ? Vậy sao Linh lại ở cùng mày ??? _ Sơn lúc này bực tức vô cùng .

-
Vậy mà mày cũng không biết à ? Linh là vợ chưa cưới của tao . Khi đủ
tuổi , tao và cô ấy sẽ kết hôn . Mày hãy biến khỏi đây đi trước khi tao
báo cảnh sát .


Hoàng bước vào nhà sau khi nói xong .

------------------------------------------------

Tối đó .

- Nè ! Cô giận tôi đấy à ? _ Hoàng hỏi trong khi đang ăn cơm .

- Không .

- Sao cô im lặng thế , mọi ngày cô nói nhiều lắm mà ?

- Tôi không thích nói .

- Cô giận tôi vì tôi đã đuổi hoàng tử bạch mã của cô à ?

- Này ! Anh ăn cơm đi và đừng hỏi tôi mấy câu vớ vẫn đó nữa ?

- ........

Im lặng cho hết buổi ăn . Linh lên phòng . Hoàng nhìn theo , không nói gì .

<<
Mình đấ sai rồi nhỉ ? Lẽ ra mình không nên làm như vậy phải không nhỉ ?
Mình không nên xua đuổi anh ta trước Linh , thậm chí mình còn không có
quyền được như anh ta , theo đuổi Linh . Nhưng sao mình không chịu được
, mình cảm thấy nghẹn nghẹn ở tim . Mình về đây với mục đích là gì ?
Chỉ muốn nhìn thấy cô bé cười và hạnh phúc thôi nhưng sao chỉ có mấy
ngày mà mình đã đem lại cho cô ấy qua nhiều nổi buồn . Vậy mình đã sai
ư . Mình quá ích kỉ hay thời gian còn lại của mình quá ngắn ngủi trong
khi minh muốn làm nhiều hơn cho cô ấy . Linh còn nhớ lời hứa khi xưa
không nhỉ ? Mình đã hứa nhưng mình lại không làm được . Mình còn quá ít
thời gian , mình không thể và mình cũng chẳng xứng đáng . vậy mình phải
làm sao tiếp đây ? Mình không biết , mình quá ngu ngốc hay cái chết
đang biến mình như vậy ??? >>


Còn Linh :

<< ngày 12.11.07

Hix
, hôm nay ăn trúng cái gì mờ hết chyện này đến chuyện kia xảy ra thế
nhỉ . Anh Sơn sao lại như thế nhỉ ? Đừng nói là anh ta thíx mình nha ,
chắc không đâu , đẹp trai thế mà thĩ mình thì ... có vấn đề về mắt ồi
=.=' . Chắc chỉ để chọc tức anh Hoàng thôi . Mà sao phản ứng của anh
Hoàng khác vậy nhỉ . Nhìn ghê thấy sợ lun . Chậc , tại sao mọi chuyện
cứ như trong hoạt hình , chẳng biết đâu mà lần . Mà anh Hoàng làm thế
vì thương mình hay do sợ không có ai nấu cơm cho ảnh nhỉ . Hix , chán
thiệt , mà chết ồi , quên đem cà phê cho Hoàng , đi lẹ kẻo không ăn
mắng nữa , hixxx ~^^~ >>


Đóng nhật kí , Linh lật dật pha cà phê rồi đem lên phòng cho Hoàng .

Cốc ! Cốc !

Linh
gỏ cửa nhưng không thấy ai trả lời nên cô đi vào luôn . Hoàng ngủ rồi ,
Linh đặt nhẹ cà phê xuống bàn rồi tới kéo chăn đắp kỉ cho Hoàng , Linh
ngồi nhẹ trên giường , trong cái mờ ảo của đèn ngủ cô vẫn thấy được
khuôn mặt của Hoàng . Khi anh ngủ trong anh đẹp hơn bao giờ hết , khẽ
vuốt mái tóc của Hoàng , Linh cười , có lẽ tình cảm của Linh dành cho
Hoàng lúc trước và bây giờ chưa bao giờ thay đổi , chỉ có một chuyện
thay đổi đó là cô và anh đã lớn , mọi chuyện trong cuộc sống sẽ đưa 2
người về đâu ? Một lúc sau , Linh nhẹ nhàng ra khỏi phong vì không muốn
đánh thức Hoàng , cô nào biết Hoàng vẫn còn thức , anh chỉ vờ ngủ để
được cô quan tâm , để được hưởng cái cảm giác ấm áp đó ... một ít thôi
, Hoàng chỉ mong có thế .


----------------------------

Linh
dậy sớm vào buổi sáng để chuẩn bị thức ăn cho Hoàng . Linh nấu ăn rất
ngon vì được mẹ của mình bày biểu kỉ . Xong chuyện cô gọi Hoàng xuống
ăn và lấy xe đạp để đi học . Linh tung tăng trên con đường cũ thì lại
gặp người đó :


- Mi Linh !!!

Sơn đi xe lại gần hơn :

- Hôm nay em đi một mình à ? Vị hôn thê của em đâu ?

- Vị hôn thê ???????? _ Linh trợn mắt .

- Ờ ! thì cái thằng hôm qua nó nói với anh như vậy đó .

- .......

<< Sao anh Hoàng lại nói vậy nhỉ ? Mình phải trả lời sao đây ??? >>

- À ... ừ ! Thôi , em muộn học rồi , em đi trước nhé .

- Từ từ ! em có điện thoại không ? Cho anh số đi ?

- ........

<<
Chà ! Rắc rối đây ? Có nên cho không nhỉ ? Mà ai chẳng biết số đt mình
rồi ( ai cũng cho hết mà không cho Hoàng biết ^^! ) , cho thêm một
người nữa cũng đâu sao đâu nhỉ >>


- Uhm` ! Số em là 0932XXXXXX .

- Ok ! Có gì mình nt hén .

- Uhm` ! Thôi em đi nha .

Rồi đạp xe một lèo .

----------------------------------------

Mọi chuyện diển ra tốt đẹp đến :

2 tháng sau :

Điện thoại trên bàn cô rung lên :

<< Linh hả ! Đi chơi không em ?? >> _ Là tin nhắn của Sơn .

<< Không ạ ! Em bận rồi >>

<< bận chăm sóc cho vị hôn thê à ? >>

<< anh đừng nói vậy . Anh ấy khỏe lắm >> _ Linh nhắn lại , cô không thíx bị người khác nói vậy .

<< Uhm` ! Vậy thôi ! Anh yêu em >>

Lúc
nào cũng vậy , tin nhắn cuối cùng của Sơn luôn có câu đó , dù Linh biết
bao nhiêu lần nói rằng chỉ coi anh như là anh trai của mình . Hoàng thì
dạo này tốt với cô hơn trước , hok còn hay mắng cô nữa , hay quan tâm
và đương nhiên là cô thích thế . Hôm nay cả 2 đang tưới cây ngoài vườn
, chủ nhật nên cả nhà lại đi tiếp , Linh không hiểu sao mà ông , bà chủ
cứ đi suốt ngày , chẳng bao giờ ở nhà được lâu cả và có vẻ họ đang buồn
chuyện gì đó .


- Nè ! đang tưới cây mà em nghĩ đi đâu vậy _ Hoàng hỏi ( đã chuyển cách xưng hô )

- À ! nghĩ chuyện ở lớp á mà .

- Mà em còn gặp cái tên kia không đó ?

- Tên nào ? _ Linh hỏi , vờ không biết .

- Hoàng tử bạch mã của em đó .

- Đâu ... đâu có .

-
Anh không cấm em đâu ? Lớn rồi cũng biết thích rồi , nhưng phải lựa
đúng người . _ Hoàng nói nhưng mặt thì nhìn về hướng khác .


Linh
im lặng , cô cảm thấy có cảm giác gì đó khó chịu trong lòng khi nghe
xong câu đó , nhưng mặt thì làm cứ như bình thường . Linh nghĩ có lẽ
tình cảm của 2 người đã được như trước nhưng dường như trong sâu thẳm
trái tim , cô lại muốn nó hơn nữa .


Hoàng
nhìn về phía xa xa , cũng có lẽ 1 ngày nào đó anh cũng sẽ đi một nơi ,
một nới thật xa mà Linh sẽ không bao giờ đến được . Đã xế chiều , màu
của bầu trởi thật đẹp nhưng sao ... buồn quá .





Đã
khuya rồi , Linh đã nằm trên giường nhưng cô còn trằn trọc vì câu nói
lúc chiều Hoàng . Không hiểu sao cô không thể chợp mắt , nó cứ chờn vờn
trong đầu cô , đang suy nghĩ bổng nghe tiếng cửa mở . Cô vờ ngủ . Một
bàn tay nhẹ vuốt mái tóc Linh , khẽ nắm lấy bàn tay cô đặt lên môi , cô
cảm nhận được những giọt nước đang rơi xuống tay mình , cô mở nhẹ mắt
dù cô biết đó là ai . Người ấy đặt tay cô xuống nhẹ nhàng , đắp chăn
rồi đi ra ngoài phòng . Cô ngồi dậy , tay của cô vẫn còn ướt , cô biết
đó là nước mắt của người ấy , sao người áy khóc ? tại sao lại làm vậy
với cô ? Bất chợt Linh khóc , cứ thấy đau đau trong tim , tình cảm của
cô giờ sao không thể kiểm soát được , Linh biết người ấy đang dấu cô
một bí mật , nhưng cô lại không thể nào biết được bí mật ấy dù trong
tiềm thức cô biết nếu không biết được bí mật ấy thì cô sẽ mất một thứ
rất rất quan trọng đối với cô .

Sáng
dậy , quên sạt điện thoại , cô vội đi ra khỏi nhà để tránh gặp mặt
Hoàng . Chỉ mới 5h , cô lấy xe đi lang thang trên con đường vắng người
, trời còn nhiều sương , se se lạnh , cô vẫn còn cảm thấy buồn buồn ,
đang đi bổng thấy một đám đông đứng chặn giữa đường , toàn những thứ "
đầu trâu mặt ngựa " . Linh tính quay đầu xe lại thì bị bọn nó chặn đầu :

- Đi đâu vậy cô em ?

- Tui đi đâu kệ tui ? Ông tránh đường coi . _ Linh cố cứng họng ^^! .

- Nhưng anh hok thix . Đi chơi với tụi anh đi .

- Tui không rãnh , tránh ra .

Một thằng khác nói :

- Tụi bây đừng giỡn nữa , bắt nó đi .

Thằng đó vừa nói xong thì 2 thằng xông tới , Linh biết không ổn rồi , cô tính chạy thì bị bắt lại :

- Buông tui ra . BỚ NGƯỜI TA , Buông Ra _ Linh vùng vẫy .

BỐP !

Linh cảm thấy đau , sau đó cô không biết gì cả .
Về
Hoàng , thức dậy đã không thấy Linh đâu , đi học , Hoàng qua kiếm Linh
thì bạn bè nói cô vẫn chưa tới , Hoàng bắt đầu lo lắng , cậu gọi điện
nhưng cũng không bắt máy . Đến ra chơi , Hoàng lại đi tìm thêm lần nữa
, hỏi bạn bè thì nói vẫn không thấy Linh tới , Hoàng tìm khắp các sân
thượng F10 F11 F12 mà vẫn không thấy cô . Hoàng nhờ bạn bè của Linh đi
báo cáo với cô bởi Lnih không bao giờ trốn học mà không có lí do cả
chác chắn có chuyện với cô rồi . Hoàng báo về với gia đình , rồi cậu đi
tìm cô .


----------------------------------------

9h tối :

-
Linh tỉnh dậy thì thấy mình ở trong một căn phòng tối om , chỉ có mình
cô , Linh đập cửa , gào thét hằng mong bên ngoài sẽ có ai đi qua và cứu
cô ra khỏi cái chổ kinh khủng này . Bổng nhớ đến cái điện thoại , cô
vội lấy ra , nhưng nó đã hết pin , cô cố bật nguồn , cố gọi cuộc gọi
cuối mong có người đến cứu , và người nó nghĩ đến đầu tiên là Hoàng .
Cô ấn số , mong sao điện thoại vẫn có thể gọi được và :

- << Em đang ở đâu vây ? >>

- Em ... em không biết ... hu .. hu ... em sợ lắm ... ở đây tối thui à .

- << Em cố nghe tiếng động bên ngoài xem >>

- Không nghe được anh à . Nó im re à . Hình như chổ đây không có người .

- << Không có người à ? Em ở đó nha . Anh sẽ tới liền . Tìm một thứ để tự vệ nha >>

- Anh , anh tới lẹ ... em sợ.

tít tít tít .....

Điện
thoại của Linh tắt nguồn luôn . Cô vội lần mò trong bóng tối để tìm thứ
để " tự vệ " như Hoàng nói , nhưng cô sợ hơn vì cô làm gì đánh nổi ai .

---------------------------------------

- Mẹ ! Ba ! Dì !

- Sao con , tìm được con bé chưa ?

-
Chưa ạ . Linh vừa gọi cho con , cô ấy đang bị nhốt ở nơi không có người
đến , ba mẹ nói cho cảnh sát biết đi . Con đi tìm cô ấy đây .

Sau đó Hoàng lái xe đi tìm . Trên đường , cậu nghỉ << Không có người , có khi nào là bến cảng không ? >>

Linh
thì sau khi tìm được vũ khí " tự vệ " là một khúc củi . Cô ngồi một góc
, ở đây 4 bức tường toàn bằng sắt , Linh cảm thấy lạnh , không biết bao
giờ Hoàng mới tới . Rồi cánh cửa mở hẳn ra , có ánh đèn lấp ló rọi vào
mặt làm Linh chói cả mắt .

- Tỉnh rồi hả cô em ?

- Sao mấy người bắt tui ?

- Ai biểu cô em là cô chủ của một căn biệt thự , bọn này tính nhờ giúp bọn này ít tiền á mà .

- Mấy người nhầm rồi , tui không phải cô chủ trong nhà đó .

- Thôi mà ! 100 triệu đâu có nhiều đâu . Ba mẹ cô em búng tay một cái là có , đừng có chối nữa .
Một thằng bổng nói :

- Ê tụi bây , hay trước khi có tiền , mình vờn nó tí đi .

- Hê hê ! Đúng đấy .

Linh thấy không hay rồi , cô nắm chặt cây , nhắm mắt quơ mạnh , nào ngờ ...

- Cô em bắt mũi đấy à ?

Rồi giậc cây củi , quăng sang chổ khác . 3 , 4 thằng xông tới , Linh đang cố vùng vẫy thì :

RẦM !!!!!!!!!!!!!!

Tiếng cánh cửa bị đẩy mạnh ra . Linh nhìn ra và biết đó là Hoàng . Bọn kia thấy vậy , đứng dậy hết :

- Mày là thằng nào thế ? Muốn chết à ?

- Ờ ! Bọn bây mà đụng đến cô bé ấy là tụi bây tới số rồi .

- Gan nhỉ ? Long , lên xử nó .

Hoàng
cầm gậy đánh và rồi ... cậu thắng . Tiếp thằng thứ 2 , cũng vậy . Bây
giờ thì bọn nó có vẻ sợ , cả 4 thằng còn lại xông lên hết , nhân cở hội
này , Linh chạy ra đến chổ Hoàng .

- Em chạy trước đi .

- Không .

- Nghe không ? đi đi , anh không sao đâu , anh sẽ ra sau .

Nói rồi , Hoàng xông vào đánh bọn nó .

Linh
đành chạy ra trước , được một lúc , cô thấy không được , Hoàng thế nào
cũng bị bọn nó đánh , làm sao cậu có thể chọi lại 4 thằng được . Linh
nhìn quanh thì thấy một chồng toàn đá to . Linh có tài ném đá rất chính
xác . Cô vội cầm mấy cục rồi chạy lại chổ đó . Đúng như Linh nghĩ ,
Hoàng đã không đánh nổi , cậu đang kiệt sức . Bổng , Hoàng thấy , bốp ,
một thằng ngã , rồi bốp bốp bốp , 3 thằng tiếp theo ngã tiếp . Hoàng
quay ra thì thấy khuôn mặt của Linh , cô cười hứng thú .

- Sao ? Thấy giỏi hông ?

Hoàng định cười nhưng sao cậu thấy chóng mặt quá . Trời đất như đàn quay cuồng trước mặt Hoàng , rồi cậu ngã xuống , ngất xĩu .
Hoàng
mở mắt , Hoàng thấy người của mình như chẳng còn sức lực gì . Và người
cậu thấy đầu tiên chính là Linh . Cô bé đang ngủ bên chiếc giường bệnh
của cậu . Hoàng khẽ vuốt tóc thì Linh thức dậy . Mắt Linh sưng húp , có
lẽ do khóc nhiều quá :
[size=16]
- Anh ... anh tỉnh rồi à . Để em đi gọi bác sĩ .

- Không cần đâu . Linh ngồi đây đi .

Linh ngồi đó . Nhìn Hoàng có vẻ mệt mõi , Linh đau xót , cô lấy khăn lau mồ hôi đang chảy ướt đẩm mặt . Cô hỏi :

- Anh có bệnh gì à ?

- Không ! Làm gì có . Ai nói gì với em à ?

- Không . Em hỏi nhưng ông bà chủ không nói gì ?

- Không có gì đâu . Anh khỏe mà .

- Uhm` ! Thật nhé . _ Linh hỏi ngờ vực

- Uhm` !

Cậu nói dứt khoát của Hoàng làm Linh yên tâm . Cô luôn luôn tin vào những lời của Hoàng .

Kể
về Sơn . Khi nghe tin Linh , đã chạy vào bệnh viện để thăm cô . Và sau
một hồi nói chuyện , Linh đã đề nghị 2 cô và anh không nên gặp nhau nữa
. Cô đã nói cô chỉ xem anh như một người bạn , không hơn không kém . Và
Sơn đi về , anh hiểu trái tim cô thuộc về ai .

Hôm sau , Hoàng
ra viện , cậu nói ghét cái mùi bệnh viện , vì thế dù gia đình nói thế
nào thì cậu cũng về nhà . Hoàng vẫn còn mệt nên chưa thể đi học , vì
thế Linh không còn bị " sai vặt " ở trường nữa . Nhưng cô cảm thấy buồn
. Không hiểu sao , không thấy Hoàng cô cảm thấy thiếu thiếu gì đó .
Thời gian lúc này trôi qua thật chậm , mà cô thì lại đếm từng giây phút
để mong về nhà . Cuối cùng thì thời gian mong đợi cũng đã tới , Linh
đạp xe tức tốc . Và , khi đi qua khu vui chơi dành cho trẻ con , cô
thấy một cái bóng lấp loáng giống Hoàng , Linh dừng xe và vào xem thử .
Đó chính là Hoàng , cậu đang nhìn về một hướng xa xa và suy nghĩ điều
gì đó .

- Anh ... Hoàng ! _ Linh kêu .

- Ủa ? Về rồi đó à ?
[/size]



_________________
..::ღ♥️khY kẢm thẾi rẰg mỲk hÔk thỂ♥️ღ::..
..::ღ♥️hÃy qAy đẦu đỂ chỶ mỘt ngưỜy đAu♥️ღ::.
..::ღ♥️khY kẢm thẾi rẰg hÔk thỂ kOá nhAu♥️ღ::..
..::ღXyn nhẮm mẮt đỂ khOé mY đỪg ưỚt♥️ღ::..


Sat Jun 26, 2010 10:28 am

avatar
vampire
chủ tịch hội đồng quản trị
chủ tịch hội đồng quản trị

Hiện đang:

Nữ
Tổng số bài gửi : 1579
Join date : 24/05/2009
Age : 23
Đến từ : T$/K$/4/$_22/1/2/4/A2G

Bài gửiTiêu đề: Re: Pé Bi !!! AnH Đã vỀ ...

 
[size=16]- Uhm` ! Ma` sao anh lại ngồi đó ?

- Uhm` thì ... cho mát .

Linh bất cười . 2 người đi về . Khung trời bây giờ thật yên bình .

Tối
rồi . Linh đẩy nhẹ cánh cửa thì thấy Hoàng đã ngủ . Bất giác , Linh
bước vào phòng . Đến nhẹ bên giường Hoàng ngủ , nhìn anh . Rồi cô giậc
thót khi Hoàng đột ngột mở mắt . Lúng túng , cô tính sẽ chạy ra khỏi
phong thì Hoàng níu tay cô lại .

- Đi đâu vậy ... pé ?

- Đi ... đi ra .

- Nhìn lén người ta ngủ , rồi bỏ chạy khi người ta phát hiện à ?

- Đâu ... đâu có .

Linh có hất tay Hoàng ra nhưng không được , cậu kéo cô ngã lên giường . Níu chặt hai vai cô nói với vẻ nghịch :

- Thích anh hả ?

- ........

- Sao hông nói .

- Ai biết ... anh nói thế .... sao ... trả lời .

Lúc này thì Hoàng cười vang , cái dáng điệu lắp bắp của Linh y hệt lúc cô tiển anh hồi bé .
May
lúc đó phòng của Hoàng chỉ còn đèn ngủ , nếu không sẽ thấy được khuôn
mặt cà chua lúc này của Linh . Hoàng thôi cười , anh nói :

- Anh biết là Linh quan tâm anh như anh trai , đúng không? Hì , hỏi chút mà đã lúng túng rồi .
Anh đặt một nụ hôn lên má cô .

- Về ngủ đi em gái .

Rồi anh đưa Lnih ra cửa . Lên phòng , Linh đóng cửa lại . Không biết sao câu nói đó của Hoàng cứ xoáy vào tim Linh , cô buồn .

<<
Anh trai ? Mình thật sự xem anh ấy là anh trai ư ? Nếu vậy sao mình
buồn thế này ? Nhẻ ra khi anh ấy nói vậy mình phải vui lên chứ . Nhưng
cảm giác lúc này của mình là sao ? Là sao đây ?
Tại sao xa Hoàng
mình lại nhớ , anh ấy ở trước mặt mình cũng nhớ , không gặp mình lại
buồn ? Đó là cảm giác gì ? Đó là gì ? Mình ... yêu chăng ?
Mình yêu
anh Hoàng à ? Có thật thế không ? Vây anh ấy có ... yêu mình không nhỉ
? Chắc không đâu , nếu thích mình , anh ấy đã không nói vậy . Vậy là
sao nhỉ , mình yêu đơn phương à ? Vậy làm sao cho người ta biết được
nhỉ ? Thôi , để mai len hỏi con Quyên đã >>

-------------------------------------

Và thế , tình cảm của cô càng ngày càng lớn lên , ở bên Hoàng cô cảm thấy hạnh phúc cho đến ... 1 ngày .

Hôm
nay là chủ nhật , Linh được ở nhà , vậy mà ông bà chủ , mẹ cô và cả
Hoàng đều đi hết . Cô đòi đi theo thì mọi người không cho . Đợi mãi ,
gần khuya tất cả mới về . Trông Hoàng thì có vẻ mệt mõi , anh đi lên
phòng . Còn ông bà chủ thì lại có mang một nỗi buồn , nỗi buồn đó hiện
rõ trên khuôn mặt của bà chủ . Trông bà thật thất vọng và đau khổ . Cả
3 người vào phòng trong nói chuyện ( có cả mẹ Linh ) . Linh bước lên
phòng Hoàng gọi anh dậy ăn cơm , vì cô nghĩ nhìn anh mệt mõi vậy chắc
anh đói lắm . Nhưng Hoàng lại nói anh muốn ngủ . Vậy là Linh xuống nhà
. Cô thấy 3 người nói chuyện lâu rồi mà chưa ra , Linh rót ba ly trà
tính mang vào trong cho mọi người . Nhưng vừa đến cửa thì tiếng khóc
của bà chủ đã vọng ra ngoài .

- Mình ... làm sao ... em ... không thể ... nhìn con mình chết dần ... chết mòn được. _ tiếng bà chủ

- Em bình tĩnh , lỡ con bé Linh nghe thấy . Mình chưa hết hy vọng mà , họ còn đang cố tìm tũy tương ứng với Hoàng mà

- Hy vọng ư ? Con trai mình thì ngày càng yếu đi mà Mình bảo em chờ ư , em không thể ?

XOẢNG !!!!!

Tiếng thủy tinh rơi xuống thềm nhà .

- Linh ! Con ... con nghe hết rồi à ? _ tiếng mẹ Linh kêu lên .

Linh
giờ như người không có sức . Cô không hiểu những gì ông , bà chủ cô vừa
nói . Thật sự không hiểu . Cái gì mà " chết dần , chết mòn " , cái gì
mà " không tìm thấy tủy tương ứng " .

- Bà chủ ? Bà vừa .... nói gì thế ạ ?

Lúc này , dường như bà chủ quá uất ức trong lòng hoặc đang có đau khổ , bà nói như hét :

-
Tôi vừa nói gì ư ? Cô không hiểu hay cố tình không hiểu ? Con tôi nó bị
sơ gan mãn tính , khối u đã ăn khắp người nó , và nó không tìm được tủy
tương ứng . Nó Đã không chịu điều trị ở MỸ . Nó đã về đây , bởi vì nó
giử cái lời hứa ngu ngốc của nó và cô . GIờ đâ nó chỉ có thể sống không
quá nữa năm nữa nếu không tìmb được tủy . CÔ HIỂU CHƯA ?

Linh giờ đây không thể trụ được nữa . Linh ngả phịch .

- Mẹ , mẹ nói gì thế ?

Hoàng vừa bước xuống nhà một cách mệt mõi và nói .

- Linh , em đừng tin , mẹ anh nói đùa đấy .

Nói xong Hoàng đở cô dậy và đi lên phòng của Linh .

Đặt Linh ngồi trên giường . Hoàng vịnh chặt 2 cánh tay của cô :

- Linh , đừng tin những lời lúc nảy của mẹ anh . Em hiểu chưa ?

- Anh có bị bệnh không ? _ Linh hỏi , mắt cô như người mất hồn , nhìn đi hướng khác .

- .......

- Sao lại lừa em ? Sao anh lại về đây ?

- .......

Nước mắt cô từ từ , từ từ chảy xuống .

- Tại sao .... sao lại về đây ? Sao lại dấu em ? Anh nói đi ... nói đi chứ .

- Em ... em bình tĩnh đi .

Cô vùng đứng dậy , nước mắt cô giờ như không có gì giử được :

- Bình tĩnh ư ? Anh có thể bình tĩnh khi nghe NGUỜI MÌNH YÊU CHỈ CÒN SỐNG KHÔNG QUÁ NỮA NĂM ĐƯỢC KHÔNG ?

[/size]
Nói xong Linh bỏ chạy .


đau khổ , thật sự đây là cú shock quá lớn đối với Linh . Những nổi lo
sợ của quá khứ lại trỗi dậy trong Linh . Cô sợ hãi , không muốn tin
rằng Hoàng đang đứng trước mặt cô bằng da bằng thịt sau này chỉ còn là
một chiếc bóng vô hình .

----------------------------------------

Về
phía Hoàng , cậu không ngờ bí mật mình giấu kín bao nhiêu thời gian giờ
lại bị đổ vỡ . Linh đã biết , giờ cậu không biết làm gì . Trái tim cậu
như đang bị xé ra từng mãnh . Nỗi đau khổ , sự tuyệt vọng giờ tăng lên
gấp bội . Hoàng về đây cốt yếu chỉ là muốn sống những ngày tháng êm đẹp
bên Linh , cô bé mà lúc nhỏ đã cho cậu biết bao nhiêu hy vọng . Nhưng
nào ngờ tình cảm của Hoàng càng ngày càng không kiểm soát được , đến
khi ... đến khi hoàng quyết định sẽ nói cho Linh rõ tình cảm của mình ,
Hoàng muốn bỏ mặt tất cả ... bệnh tật , sự lo âu , nổi sợ hãi để dũng
cảm đến bên tình yêu của mình thì ... mọi chuyện sập đổ . Trước mặt cậu
là một bóng đêm u ám , mờ mịt . Giây phút nhận ra tình cảm của nhau
cũng là giây phút biết rằng sắp xa nhau ... mãi mãi . Xót xa ... Giọt
nước mắt thứ nhất , rồi thứ hai lăn trên khuôn mặt gầy gầy của Hoàng .
Cậu ngồi bệt xuống , mặc cho nước mắt tuôn trào vì giờ cậu có nín lặng
thì mọi việc cũng không thể thay đổi .

Còn lúc này , ở nhà
dưới mọi việc trở nên thật rối rắm , cà nhà đổ xô đi tìm Linh . Cô chạy
ra khỏi nhà và không biết rằng cô đi đâu . Chỉ biết cô đã chạy đi trong
tâm trạng hoảng loạn . Mẹ cô lo lắng cho con gái mình đã đi tìm khắp cả
cái thành phố SG nhưng không tìm được . Tuyệt vọng , kho mọi người tính
đi báo cảnh sát thì ... :

- Để con đi tìm , con biết cô ấy ở đâu .

Đó là tiếng của Hoàng , cậu đã đi xuống nhà , khuôn mặt của Hoàng bình tĩnh hơn lúc nào hết .

-------------------------------------------------------

Linh
dựa đầu vào thân cây , trăng hôm nay to lắm . Cô nhìn lên bầu trời ,
đôi mắt Linh đã ráo hoảnh , cô không khóc nữa , phải nói là không khóc
được nữa . Linh quay người về phía sân chơi , kí ức bổng như đổ oà vào
đầu Linh . Cô nhớ những lúc Hoàng nắm tay cô chạy khắp cả khu chỉ vì "
Mệt sẽ quên buồn " , lúc đó Hoàng cười thật tươi . Rồi nhớ những cây
kem dâu tây , sôcôla Hoàng cứ lần lượt trao tay cô . Rồi ... rồi nhiều
lắm , nhiều tiếng cười vang vọng cả sân chơi . Nhưng tất cả đâu hết rồi
, giờ sao im ắng quá , chỉ có tiếng côn trùng :

- Hey ! Nhóc ! Sao ngồi đó , ra đây chơi cầu trượt với anh nè !

Tiếng
nói vang lên . Linh bật dậy , trong màn đêm Linh thấy được dáng đứng
của Hoàng trên cầu trượt , trông vững vàng nhưng sao cũng yếu đuối quá
. Hoàng đang giả vờ , Linh biết là cậu đang cố tỏ ra vui vẻ để Linh
không đau khổ .

- Em không chơi ! Anh toàn gạt em .

Linh nói , cô cũng đang giả vờ , vờ rằng mình cũng đang bình tĩnh .

- Giận anh rồi à ! Sao giống lúc nhỏ thế nhỉ . Bi hư quá .

Hoàng nói rồi từ từ đi xuống và tiến về phía Linh .

"
Bi " , nếu được Hoàng gọi như vậy từ lúc trước có lẽ Linh đã vui đến
phát khóc , giờ tuy nước mắt cũng muốn rơi xuống nhưng lại rơi trên
niềm đau .

Thoáng chốc , Hoàng đã đứng trước mặt cô . Đôi mắt cậu dịu dàng , đôi tay cậu xoa nhẹ trên đôi mi còn đẫm ướt , Hoàng nói :

- Anh xin lỗi , xin lỗi đã không nói cho em biết được sự thật . Xin lỗi đã lạnh lùng với em suốt những ngày tháng vừa rồi .

Lúc này , nước mắt cô mới rơi , Linh khóc như con nít :

- Anh quá đáng , quá đáng . Sao lại giấu em , sao anh lại bị như vậy ? Anh nói đi , nói đi .

Hoàng ôm Linh vào lòng để xoa dịu sự kích động của cô . Cậu nói , cậu không muốn giấu gì với Linh nữa :

-
Nghe anh nói . Thật ra anh đang mang căn bệnh " huyết trắng " . Anh cần
có một người cho tuỷ anh mới sống được . Vì thế anh phải sang nước
ngoài để điều trị và tìm ra người có tuỷ tương ứng . Nhưng anh lại là
... một trong những người có tuỷ sống hiếm trên thế giới nên không tìm
được tuỷ tương ứng . Và rồi anh quyết định quay về đây khi nghe nói
thời gian còn lại của mình quá ngắn ngũi . Anh không muốn tốn thời gian
trong những việc vô vọng này . Anh không thể thực hiện lời thề ước ở
bên em suốt cuộc đời nhưng anh lại muốn mình sống tháng ngày còn lại
bên em , được thấy Bi cười anh rất hạnh phúc . Đầu tiên , vì không muốn
Bi bị tổn thương , anh đã không dám ở gần ben Bi , không dám gọi tên Bi
như thế này . Nhưng càng ngày anh càng tham lam , khi thấy có người
tiếp cận em , anh đã không chịu được , anh không muốn nhìn thấy Bi bên
người khác. Anh ích kỉ phài không , rõ ràng không mang lại hạnh phúc
cho em , nhưng lại không muốn em đi tìm hạnh phúc . Anh ...

- Không ! Không . Anh không ích kỉ , anh mang lại cho em hạnh phúc mà . Có mà ... có mà

Linh
nói trong tiếng nấc , trong nước mắt . Khóc vì cô vui , vui khi nhận ra
Hoàng có tình cảm của mình , nhưng niềm vui này lại bị một nỗi đau khổ
lớn hơn dẫm đạp . Linh ngước mặt lên nhìn Hoàng :

- Anh Ken , em
... yêu .... anh . Em mặc kệ , em không cần biết , không cần biết anh
còn sống đc bao lâu , em muốn đem lại hạnh phúc cho anh .


đặt nụ hôn đầu của mình nhẹ nhàng trên môi Hoàng . Cả 2 cảm nhận được
vị ngọt của đôi môi ,của trái tim , của tình yêu , đồng thời cảm nhận
được sự héo hắt , lạnh lẽo của cuộc đời vật vã .


Về đến nhà , Linh lúc này đang ngủ , cô mệt lã một phần bị shock , một phần là do khóc quá nhiều .

Đặt
cô xuống giường , Hoàng nhẹ hôn cô rồi đi xuống dưới nhà . Mẹ của cậu
giờ cũng đau đớn khôn xiết khi thấy cảnh tượng này . Bà thầm nghĩ lúc
xưa mình làm nên tội tình này mà giừo con bà phải chịu bất hạnh như vậy
.

Thấy con trai đi xuống , bà vội ôm chầm lấy mà khóc mà oán
trách ông trời mà đau khổ . Hoàng dùng đôi tay chắc khoẻ của mình vỗ về
, an ủi mẹ . Đến khi mẹ cậu bình tĩnh , Hoàng đỡ mẹ ngồi xuống ghế .
Cậu nói cho cả gia đình nghe dự định " cuối đời " của mình .

-
Cha , mẹ . Cha mẹ đừng buồn gì cả , con được sinh trong ngôi nàh này ,
được sống trong vòng tay của cha mẹ , được có tình thương của cha mẹ là
con vui lắm rồi , là niềm hạnh phúc lớn nhất đời con rồi . Căn bệnh này
không là gì cả , nó không ngăn được sự thương yêu của con dành cho ba
mẹ , không ngăn được niềm tin , sự hy vọng trong lòng con . Giờ dù con
được sống nữa năm nữa hay chỉ 1 ngày nữa con vẫn rất hạnh phúc vì tất
cả những người con thương yêu đều ở xung quanh con . Con rất mãn nguyện
. Ba mẹ à ... con yêu Linh ... Con biết con không thể bảo vệ Linh suốt
cuộc đời được . Nhưng con muốn trong những ngày cuối cùng con muốn làm
cho cô ấy có hồi ức vui bên con . Con muốn được sống những ngày tháng
thật ý nghĩa bên ba mẹ và cô ấy . Ba mẹ nhé .

Mẹ Hoàng giờ đây
khóc nhiều hơn , nhưng bà đồng ý . Bà biết đó là tâm nguyện cuối cùng
của đứa con trai bà luôn luôn xem là sinh mệnh của mình .

Trong
bóng tối cũng có người đang khóc , Linh khi tỉnh dậy không thấy Hoàng ,
cô đã vội chạy xuống kiếm Hoàng và vô tình nghe được những lời nói tận
sâu trong trái tim của anh .

Hoàng lên phòng Linh , thấy cô
ngủ , anh nhẹ ngồi bên , cứ nhìn cô mãi . Bổng Linh mở mắt , cười . Nhẹ
lắm , nhưng Hoàng cảm nhận được . Nó làm ấm trong lòng cậu :

- Hôm nay anh ngủ bên em nhé , được không ?

Linh nói rồi xít người vào để Hoàng nằm xuống .

Nằm cạnh nhau , Linh cứ như bé con , ôm chặt lấy Hoàng .

- Anh ấm thật . hì hì .

Hoàng ôm chặt hơn , như không bao giờ muốn buông tay ra , không bao giờ muốn xa Linh . Bổng Linh nói :

- Anh Hoàng nè , cho Linh hỏi câu này nhé .

- Uhm` !

- Sao hồi bé anh lại đến làm quen với Linh zạ ???

-
Thì ... Lúc đó anh thấy có một cô bé cực kì dễ thương đến ở nhà mình .
Anh vui lắm . Nhưng cô bé cứ ở trong phòng hoài nên anh mới vào làm
quen chứ sao .

- " cực kì dễ thương " luôn hả . Hi hi . Zị chứ anh Hoàng xa Linh rồi anh Hoàng có buồn không ?

- Buồn chớ ! Anh khóc mấy ngày mấy đêm luôn á .

- Linh cũng zị á .

Cả 2 im lặng một lúc , Linh nói tiếp :

- Anh Hoàng nè , anh kể lại chuyện chúng ta lúc nhỏ đi . Linh quên xíu xíu ồi .

-
Uhm` . Anh kể nha . Hồi đó anh với em hay đi đến công viên dành cho trẻ
em chơi nè , Linh hay vòi anh , bắt anh phải đi mua kem nè ....

Hoàng
nói , nói nhiều , đúng là cậu chưa quên bất cứ chuyện gì cả . Cậu nói
đến khi thấy Linh đã chìm vào giấc ngủ sâu , Hoàng cười nhè nhẹ , rồi
nước mắt cứ thế tuôn rơi .

-----------------------------------------------------

Sáng
dậy , thấy Linh đã dậy từ bao giờ , Hoàng cũng xuống dưới nhà . Vừa
bước xuống đến bậc thang thứ 2 cậu đã nghe mùi thơm của các món ăn xông
lên . Bị mùi vị thức ăn thơm ngon lôi vào nha bếp , Hoàng mới biết đó
là Linh . Cô đang cặm cụi làm đồ ăn . Hoàng đi nhè nhẹ đến và ôm lấy cô
.

- Hôm nay là ngày gì mà làm đồ ăn ngon zị ta ?_ Hoàng hóm hỉnh .

Linh quay lại cười thật tươi :

- Là ngày đâu tiên làm đồ ăn cho " anh iu " .

Hoàng vờ quay qua quay lại :

- Đâu ? Đâu ? " anh iu " của quí cô xinh đẹp đâu ta ?

Linh đấm nhẹ vào bụng Hoàng :

- Đây nè . Chình ình trước mắt nè . Anh đi vệ sinh mặt đi rồi lên . Em mời ông bà chủ xuống luôn .

- Uhm` ! Chờ anh xíu nha ... " em iu "

Hoàng cười khì khì rồi đi .
--------------------------------------

Bữa sáng hôm nay vui hơn bình thường . Bởi vì cả nhà tụ tập bên nhau , nói chuyện , cười đùa cứ như không có chuyện gì xảy ra .

Ăn
sáng xong Linh và Hoàng chào cả nhà rồi đi học . Hôm nay cả hai đi trên
chiếc xe đạp đến trường . Mọi người , cả bạn của Hoàng , cả bạn của
Linh đều ngạc nhiên bởi : bên Hoàng thì thấy Hoàng luôn đối xử rất tệ
với Linh , còn bên Linh thì luôn nghe những lời than thở về Hoàng . Đâu
ngờ 2 người giờ thành " ý ý " . Nhưng ai cũng mừng cho cả 2 . Trừ một
người , đó là Sơn ( nhân vật ít xuất hiện trong truyện ) . Trong thời
gian vừa qua , do hoạt động ngoại khoá của trường nên anh phải đi Vũng
Tàu . Lúc về nghe được tin Linh và Hoàng thân thiết với nhau anh vô
cùng bực tức .

------------------------------------

Khoảng
thời gian này , Hoàng vô cùng hạnh fúc , đồng thời bệnh anh cũng tăng
thêm . Khi đi chơi với Linh , Hoàng luôn cố tỏ ra khoẻ mạnh trước cô ,
thật ra anh rất mệt . Nhưng cậu không muốn vì thế mà mất những thời
khắc quí giá này .

Màn đêm buông xuống , Linh đang chuẩn bị
cơm cho Hoàng , ông bà chủ và mẹ cô lại đi tíêp , cô biết họ đi không
phải đi nghĩ , cũng không phải đi vì công việc mà vì đi với hy vọng sẽ
tìm được tuỷ sống tương ứng cho Hoàng . Hôm nay lại chỉ có mình cô và
Hoàng ở nhà .

- Anh Hoàng , xuống ăn cơm .

Linh đứng
ngoài cửa gọi hoài nhưng không thấy trả lời , cô thấy có chuỵện không
hay nên mở cửa bước vào . Đúng như cô nghĩ , Hoàng nằm ngất trên sàn
nhà . Hoảng hốt , Linh vội đỡ Hoàng lên giường rồi lấy khăn lạnh lau
người cho cậu . Linh tính gọi điện gọi xe cứu thương thì Hoàng cầm tay
cô , ngăn lại , giọng thều thào :

- Đừng , anh không sao .... đâu mà .

- Nhưng lỡ như bệnh anh trở nặng thì sao ? _ Linh giọng đầy lo lắng .

-
Không .... không sao . Anh như thế này quen rồi . Linh ở đây với anh đi
. _ Hoàng nói cực nhọc và cố cười để cho Linh an lòng .

Thấy
Hoàng như thế , Linh muốn khóc nhưng không dám khóc , sợ làm cậu lo
lắng . Linh ngồi cạnh bên Hoàng , kể những câu chuyện cười " củ rích "
, nhưng cả 2 cười rất sảng khoái . Một lúc sau thì Hoàng chìm vào giấc
ngủ . Tính đi ra khỏi phòng thì thấy bàn học cảu Hoàng lộn xộn quá ,
Linh tới để dọn dẹp , tình cờ , cô thấy một cuốn sổ tay rất dày . Vì tò
mò Linh lật ra xem :

" ngày .... , tháng .... , năm 1998 .

Bi
. Anh qua bên này được 3 ngày rồi , anh nhớ Bi quá . Ở đây ghê lắm ,
anh không hiểu họ nói gì hết . Mấy ông bác sĩ cứ đưa ông tiêm thật to
chích vào tay anh , lấy máu . Anh sợ lắm ... Bi ở đó ra sao rồi nhỉ ?
Có nhớ anh không ? .... "



_________________
..::ღ♥️khY kẢm thẾi rẰg mỲk hÔk thỂ♥️ღ::..
..::ღ♥️hÃy qAy đẦu đỂ chỶ mỘt ngưỜy đAu♥️ღ::.
..::ღ♥️khY kẢm thẾi rẰg hÔk thỂ kOá nhAu♥️ღ::..
..::ღXyn nhẮm mẮt đỂ khOé mY đỪg ưỚt♥️ღ::..


Sat Jun 26, 2010 10:30 am

avatar
vampire
chủ tịch hội đồng quản trị
chủ tịch hội đồng quản trị

Hiện đang:

Nữ
Tổng số bài gửi : 1579
Join date : 24/05/2009
Age : 23
Đến từ : T$/K$/4/$_22/1/2/4/A2G

Bài gửiTiêu đề: Re: Pé Bi !!! AnH Đã vỀ ...

 
" ngày .... , tháng .... , năm 2000

Bi
ơi . Anh nhớ Bi quá , 2 năm rồi không được nhìn thấy Bi , chỉ thấy Bi
qua ảnh thôi . Anh buồn quá , anh đòi về nhưng ba mẹ không cho . Anh
đang viết cái này trong bệnh viện , anh chỉ biết nằm mà viết " nhật kí
" thôi , người ta nói con trai mà viết nhật kí là bê đê . Nhưng kệ ,
anh nhớ Bi lắm , nhưng không biết làm cách nào để nói cho Bi biết nên
phỉ viết .... "

..........

" ngày .... , tháng .... , năm 2008

Anh
sắp về rồi Bi à . Anh không biết bây giờ Bi xinh như thế nào nữa ,
nhưng chắc là hơn anh nhỉ . Bệnh của anh .... không .... chữa được .
Người ta không tìm thấy tuỷ cho anh . Anh không thích ở đây nữa . Anh
thấy mình nghẹt thở lắm . Bi quên anh chưa nhỉ ? Anh thì lúc nào cũng
nhớ Bi vô cùng . Anh nghe người ta nói với ba mẹ rằng anh chỉ sống được
khoảng một năm nữa thôi nếu không tìm được tuỷ tương ứng . Anh ....
thật sự anh sợ lắm , sợ rằng sẽ phải chết mà không còn gặp được Bi nữa
, anh sợ lắm ..... "

" ngày .... , tháng .... , năm 2008

Gặp
Bi rồi . Giờ Bi lớn quá rồi , xinh hơn trước nữa , còn ngang bướng nữa
chứ . Anh xin lỗi , anh không thể lại gần em được , anh không muốn để
Bi lại buồn vì anh , .... "

" ngày .... , tháng .... , năm 2008

Anh
đau lắm . Anh không thể ở bên em , không thể sẻ chia cùng em dù anh rất
muốn . Ngược lại anh lại luôn làm em buồn . Anh không có tư cách gọi em
là " Bi " nữa . Anh thật sự xin lỗi .... anh xin lỗi ..... "

" ngày .... , tháng .... , năm 2008

Anh
không biết mình đang nghĩ gì nữa . Anh không thể mang đến hạnh fúc cho
em , nhưng khi người ta ở cạnh em , anh lại không chịu nỗi . Anh quá
ích kỉ , càng ngày anh càng quá tham lam dù anh biết mình không thể .
Anh biết em ghét anh rồi . Nhưng không sao , vậy khi anh ra đi , em sẽ
không phải buồn , không phải khóc . Thời gian ngày càng wá ít , còn
điều anh muốn làm cho em thì quá nhiều , anh phải làm sao đây , liệu
anh về đây có phải là điều đúng đắn ??? ..... "

" ngày .... , tháng .... , năm 2008

Anh
vừa mới đi bệnh viện về , người ta nói .... anh không thể sống .... hơn
nữa năm nữa . Thời gian còn lại của anh chỉ còn mấy trăm ngày nữa thôi
. Anh không nghĩ cái chết lại đến nhanh đến thế . Còn nhiều chuyện anh
phải làm lắm mà ngần ấy thời gian thì .... không thể . Anh còn phải
.... nói rằng : Anh yêu em , anh còn phải làm em hạnh fúc , anh còn
phải ..... , còn phải ........"

Đóng nhẹ cuốn sổ tay lại . Linh
đi nhẹ ra khỏi phòng Hoàng , cô ra ngoài vườn . Rất nhẹ , giọt nước mắt
rơi , rơi đều đều , cô co rúm người lại , cố nén nỗi đau , nhưng không
thể , nhưng dòng tâm sự của Hoàng , có cả dấu vết của nước mắt . Anh đã
đau khổ suốt 10 năm , suốt 10 năm người anh nhớ đến chỉ có cô vậy mà cô
không hề biết . Suốt 10 năm , anh sống trong nỗi sợ hải , sống trong sự
chờ chực của Tử thần mà cô không hề hay . Cơn mưa bổng trút xuống như
để khóc cùng cô . Bổng Linh vụt đứng dậy gào thét trong mưa :

-
ÔNG TRỜI ƠI ! SAO ÔNG LẠI BẤT CÔNG THẾ ? SAO LẠI BẮT ANH ẤY GÁNH CHỊU
NỖI ĐAU NÀY . ÔNG TRỜI ƠI !!!!!!!! XIN ÔNG , CỨU HOÀNG ĐI . ĐỪNG BẮT
ANH ẤY PHẢI CHẾT .

Linh khuỵu xuống :

- Đừng .... đừng bắt .... anh ấy phải chết .... đừng mà ....

Nỗi đau như xé toan trong màn đêm , nước mắt Linh hoà cùng nước mưa , có ai thấu cho nỗi đau này của 2 người ......


--------------------------------------
ĐOẠN CUỐI CUỘC TÌNH ^^

-------------------------------

1
tháng trôi qua rồi 2 tháng đến tháng thứ 3 thì sức khoẻ của Hoàng tụt
giảm rõ rệt , số lần cậu ngất xỉu nhiều hơn những lần cậu tỉnh táo .
Nhưng đến lúc này thì người có tuỷ tương ứng với Hoàng vẫn chưa xuất
hiện . Ba mẹ cậu và Linh đều muốn Hoàng vào bệnh viện để điều trị bằng
hoá chất nhưng cậu không chịu .

Chăm sóc cho Hoàng những khi
cậu ngất , Linh chưa bao giờ nhỏ một giọt nước mắt nào , cô ân cần chăm
sóc , hay kể những câu chuỵên ngày xưa và những kế hoạch " đi chơi "
sắp tới của 2 người .

Tối nay cũng là một đêm trăng đẹp , Linh
đỡ Hoàng xuống dưới sân vườn , cả 2 ngồi bên cạnh nhau , nhìn trời đêm
. Ngồi bên nhau thật lâu nhưng cả 2 ai cũng im lặng , bổng Hoàng cất
tiếng :

- Thời gian trôi qua nhanh quá , em nhỉ ?

- ........

- Sau này , khi không còn anh nữa , Linh phải cứng rắn lên nhé .

- Anh này , em không cứng rắn được đâu _ Linh nhìn chổ khác .

Hoàng ôm chặc cô hơn :

- Chậc , hư ghê ta , lớn rồi mà , phải sống tự lập lên chứ , dù có chuyện gì đi nữa , thì anh vẫn bên em mà .

-
Em không thích , em muốn anh cứ ôm em mãi , em thích được anh bắt nạt ,
em thích được anh sai bảo , em không thích chỉ có linh hồn anh ở đó .

- .......

- Anh , mai chúng ta đi xe dạo bằng xe đạp nha .

- Ùhm !

- Anh , ít bữa nữa em với anh đi Hn chơi nhé .

- Ùhm !

- Anh , Nghĩ hè xong , em với anh .....

Hoàng
bổng nghe tiếng nấc của Linh , cậu biết Lih đang khóc , Linh nói đến
những điều cô muốn cô và hoàng sẽ làm trong tương lai dù cô biết sẽ có
những việc .... Hoàng không thế . Ừ , thì Hoàng cứ để Linh khóc , trăng
đêm đẹp quá , cậu nhìn lên trời đêm , tự hỏi có khi nào chết đi , mình
sẽ là một ngôi sao trên đó không nhỉ ?

---------------------------------------------

- Dậy , nói hôm nay đi dạo mà ngủ giờ chưa dậy hả pé ?

- Uhm .... người ta định dậy chứ bộ _ Linh nũng nịu .

- Dậy rửa mặt rồi đi nè .

.......

- Đi đâu đây ta ?

Hoàng vừa ăn sáng vừa nói

- Đi đến khu vui chơi đi _ Linh cười toe

- Ọc . Đi xe đạp từ đây đến đó á .

- ùhm ! _ Linh cười

- Đi xe hơi mà còn đến nữa tiếng . Đi xe đạp thì bao giờ mới .... đến . _ Hoàng mặt méo xẹo.

- Kệ . Đi rồi từ từ sẽ đến . Đi hông nà ??? _ Linh nghiêm giọng

- Đi .... thì đi .

----------------------------------------------------

Buổi tối .

- Linh . Về nha , anh thấy hơi mệt rồi .

- Sao thế , anh chóng mặt à ??? _ Linh lo lắng .

- Không . Ý anh là đói á mà , hì .

- Ùhm ! Về thôi anh .

Trên đường đi về .

- Anh đi cẩn thận đó , bây giờ xe cộ nguy hiểm lắm .

- Ui . Em giống bà cụ non quá à . Hi hi .

- Đừng chọc nha . Tin em uýnh anh hok ???

- Ui . Người pé tí mà đòi đánh anh à . Tin anh " trả đòn " không ? _ Vừa nói Hoàng vừa quay lại đùa với Linh .

- Anh , coi chừng ........

Một chiếc xe máy lao đến nhanh ....

RẦM !!!!!!!!!!!!

-------------------------------

Linh
từ từ mở mắt , đầu cô đau như búa bổ . Linh nhìn xung quanh , định thần
cô mới biết mình giờ đang nằm trong bệnh viện . Linh vội ngồi nhõm dậy
, người đang ngồi cạnh giường chính là Hoàng . Cậu cười toe :

- Người gì mà yếu tim , có xíu đó mà cũng xĩu . Làm cả nhà lo lắng .

- Anh có sao không ??? _ Linh lo lắng .

-
Có sao mà còn ngồi đây với em à . Chỉ bị trầy trụa chút ít thôi . Còn
đỡ hơn người mới té xuống bất tỉnh luôn , làm tưởng gãy xương hay bị gì
nữa chớ . _ Hoàng khúc khích .

- Anh này ....

------------------------------------

Bên ngòai phòng khám .

- Ông bà Trần ( ba mẹ Hoàng ) , tôi muốn nói chuyện riêng với 2 người _ Bác sĩ nói .

Tại phòng Bác sĩ Nguyên .

- Tôi nghĩ cậu Hoàng con trai nhà bà đã có cơ hội sống .

- Sao ??? Bác .... bác sĩ nói gì ạ ??? _ Mẹ của Hoàng ngạc nhiên hết sức .

-
Tôi cũng không chắc , lúc nãy , vô tình khi xét nghiệm máu và các xét
nghiệm khác của cô Linh , bạn của cậu Hoàng nhà bà , chúng tôi thấy cô
ấy cũng thuộc người có loại tủy tương ứng được với cậu ấy nên tôi muốn
bàn với 2 người chuyện này .

- Điều đó chắc chắn chứ bác sĩ ,
vậy sao chúng ta lại tìm trên khắp thế giới lại không có loại tủy tương
ứng với con tôi , còn bây giờ .... _ Ba của Hoàng nói .

- Tôi cũng không biết , có thể đó là ngẫu nhiên , cũng có thể đó là .... định mệnh . _ Bác sĩ cười .

- Vậy bao giờ tiến hành ghép tủy được hả bác sĩ ?

-
Ùhm .... Chuyện này tôi nghĩ ông bà phải hỏi cô Linh xem cô ấy có đồng
ý không ? Vì nguyên tắc phải có sự đồng ý của người cho tủy trên giấy
phép thì chúng tôi mới tiến hành ghép tủy được . Và ...

- Và sao bác sĩ ?

-
Và .... cơ hội lần này chỉ còn 30% , vì bệnh của cậu Hoàng đã quá nặng
, nếu như không thành công , có thể nguy hiểm đến tính mạng của cả 2
người . Ông bà nên suy nghĩ kĩ . Nhưng không được quá lâu nếu không sẽ
không kịp nữa .

- Chúng tôi sẽ suy nghĩ , cảm ơn bác sĩ .

-----------------------------------------

Về đến nhà .

- Hoàng , hôm nay con mệt rồi , lên ngủ sớm đi . Linh , con vào phòng , ông bà có chuyện muốn nói với con . _ Ba của Hoàng nói .

- Ba có chuyện gì muốn nói với Linh thế ? _ Hoàng ngờ vực .

- Không có gì đâu , chuyện vặt mà . Con đừng lo .

- Ùhm . Anh lên ngủ trước đi nha . Em gặp ông bà chủ chút . _ Linh cười .

----------------------------------------------

- Con đóng cửa lại rồi ngồi xuống đây _ Mẹ Hoàng ân cần .

- Dạ _ Linh làm theo .

-
Con à . Trước giờ ta luôn đối tốt với con , ta luôn xem con là con cháu
trog nhà . Bây giờ .... ta có việc tha thiết nhờ con giúp .... _ Mẹ
Hoàng vừa nói vừa nắm chặt tay của Linh .

- Ông bà chủ cứ nói ạ , con sẽ giúp .

-
Ta ... ta muốn con .... ghép tủy cho thằng Hoàng , được không ? Bác sĩ
nói chỉ có con mới cứu được nó . _ Mắt mẹ Hoàng ngấn lệ .

- Con ??? Con có thể giúp được anh Hoàng ư ? _ Linh bàng hoàng .

- Ùhm . Bác sĩ nói chỉ có con có loại tủy tương ứng với loại mà thằng Hoàng cần .

- Vậy .... vậy nếu con .... cho tủy thì anh Hoàng .... có thể sống phải không bà chủ ?

- Ùhm . Nhưng .... cơ hội chỉ còn có 30% thôi con à ?

- 30% ??? 30% cơ hội được sống hả bà chủ ?

- Ùhm . _ Mẹ hoàng nghẹn ngào .

- Vậy nếu không thành công ????

- Nếu không thành công thì con và nó sẽ rơi vào nguy hiểm . _ Ba Hoàng bình tĩnh hơn .

-
Con không sợ . Cùng lắm ... con sẽ đi cùng anh ấy . Ông bà chủ đừng lo
. Có cơ hội là có hy vọng mà , bao giờ mình ghép tủy vậy ông bà chủ ? _
Linh nói .

- Phải nhanh chóng thôi con à nếu không sẽ không kịp .

- Ùhm . Vậy ngày kia mình sẽ đi nhé . Bây giờ con sẽ lên nói với anh Hoàng . _ Linh cười tươi .

Đang định đi thì Linh bị mẹ hoàng níu tay lại :

- Con suy nghĩ kĩ chưa ? ta không muốn con ....

-
Bà chủ đừng lo , con nghĩ đay là quyết định đúng đắn nhất của con . Chí
ích có cũng có thể nắm tay anh ấy đấu tranh với tử thần chứ .

Linh cười rồi đi . Mẹ Hoàng dựa vào người chồng khóc , cả 2 người đều thầm cảm ơn cô gái dũng cảm và kiên cường ấy .

-------------------------------------------------

- Anh Hoàng . _ Linh xông thẳng vào phòng Hoàng .

- Èo . May mà anh chưa ngủ , chứ ngủ chắc bị em làm mất hồn rồi .

Linh bổng chạy tới ôm chặt lấy Hoàng . Cô khóc , Hoàng không hiểu gì , tưởng ba mẹ mình nói gì với Linh , vội vỗ về cô :

- Sao thế ? Ba mẹ anh trách mắng em à ?

- Không ... không

- Chứ sao mà lại khóc ?

- Anh Hoàng .... anh được .... sống rồi .

- Sao ? _ Hoàng ngạc nhiên

Linh nhìn thẳng vào mắt Hoàng và nói :

- Có tủy tương ứng cho anh rồi ?

- Thật ư ? Em nói thật ? _ Hoàng như không thể tin vào tai của mình .

- Thật . _ Linh cười

- Ai cho tủy anh ??? Anh tưởng sẽ không tìm ra người đó ?

Linh lấy tay chỉ vào mình :

- Em .

- EM ??? _ Hoàng càng ngạc nhiên hơn .

- Ùhm .

- Em sao .... có thể ?

- hì ? Sao lại không chứ ?

- Vậy đó là sự thật ??

- Ùhm . _ Linh gật đầu chắc chắn . Ngày kia mình sẽ làm thủ tục nhập viện .

- Vậy . Có nguy hiểm gì cho em không ? _ Hoàng bắt đầu lo lắng .

- Ùhm .... cũng có . Nhưng em không sợ .

- Nguy hiểm như thế nào ???

- Em và anh chỉ có 30% cơ hội thôi .

- 30% ??? chỉ có 30% mà em dám cho anh tủy sao ? Lỡ như em gặp nguy hiểm thfi sao ?

- Em không sợ . Dù chỉ có 1% em cũng phải làm . Dù chỉ có 1% hy vọng anh sống được làm gì em cũng làm .

- Anh không muốn . Anh không muốn em gặp nguy hiểm vì anh _ Hoàng quay đi chổ khác .

Im lặng . Hoàng không nghe thấy Linh nói gì . Cậu quay lại thì thấy Linh đang khóc .

-
Anh biết những ngày qua em sống như thế nào không ? Em sống trong sợ
hãi , em phải đếm từng ngày , đếm từng ngày cho đến khi thần chết đến
đón anh đi . Em đau đớn khi nghe anh nói những câu dặn dò của anh khi
anh ra đi , anh nói em không được mềm yếu .... em không ... không thể
.... Nhiều khi .... em chỉ ước ... cho em một hy vọng cứu lấy anh ....
cứu lấy nỗi sợ hãi của em .... để anh mãi bên em mà thôi ... Giờ đây
.... đến 30% .... để em có anh bên mình anh lại không muốn ... cho em
... ư ??? Dù có chết .... dù có nguy hiểm ... em cũng chỉ muốn có anh
bên mình thôi ... em không sợ cái chết ... điều em sợ nhất .... là
không còn thấy anh nữa ... anh .... biết không

Hoàng ôm Linh vào lòng

- Anh ... anh đồng ý nhé .... cho em đi chung đoạn đừơng với anh nhé ....

- .... Ùhm ... pé ngốc ạ ....

Những giọt nước mắt của Hoàng cũng rơi rơi ....

---------------------------------------------

Ngày nhập viện .

- Em không hối hận chứ ? _ Hoàng đùa

- Không ?

- Lỡ như ....

- Không lỡ như gì hết , em với anh sẽ phải mở mắt khi phẫu thuật xong đấy . Hứa nhé .

- Ùhm . Hứa .

Rồi
giờ phút định mệnh cũng đã đến . Cái cảm giác của Linh và Hoàng cảm
nhận cuối cùng đó chính là cái đau đau của mũi kiêm tiêm chích thuốc
mê.

Linh và Hoàng nhìn nhau trong khi đôi mắt dần dần đóng lại .

Ca phẫu thuật tiến hành 2 ngày một đêm . Ba mẹ của Hoàng và mẹ Linh đứng ở ngoài thầm cầu nguyện cho cả 2 .

Cánh cửa mở ra . Bác sĩ bước tới cùng với một nụ cười :

- Với sự dũng cảm , cả 2 đã vượt qua .

-----------------------------------------------------

Hoàng
mở mắt sau 3 ngày sau phẫu thuật . Cậu nhìn sang bên cạnh , Linh nằm
cạnh bên giường cậu . Đôi mắt cô mở to , cười thật tươi . Cố đã tỉnh
dậy trước Hoàng 1 ngày :

- 30% không phải là ít , anh nhỉ ?

Hoàng cười . im lặng một lúc anh nói :

- Pé Bi , anh đã về .




_________________
..::ღ♥️khY kẢm thẾi rẰg mỲk hÔk thỂ♥️ღ::..
..::ღ♥️hÃy qAy đẦu đỂ chỶ mỘt ngưỜy đAu♥️ღ::.
..::ღ♥️khY kẢm thẾi rẰg hÔk thỂ kOá nhAu♥️ღ::..
..::ღXyn nhẮm mẮt đỂ khOé mY đỪg ưỚt♥️ღ::..



Sponsored content


Hiện đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Pé Bi !!! AnH Đã vỀ ...

 




 

Pé Bi !!! AnH Đã vỀ ...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog